Cô hành hạ mình như vậy, rõ ràng là vì không muốn có một đứa con đúng nghĩa. Đã như vậy, tại sao phải đợi đến tháng này mới thông báo cho anh? Nhiều tháng như vậy mới phát hiện? Cô đang làm cái quái gì vậy?
Hình ảnh nhà sư mà anh nhìn thấy bên ngoài bệnh viện ngày hôm đó hiện lên trong tâm trí của Cố Tự Bắc, ban đầu anh nghĩ rằng đó là ảo giác của Úc Tinh Ngữ, nhưng khi anh nhìn thấy hai con mèo sau đó, trực giác cảm thấy rằng người đó chính là nhà sư mà Úc Tinh Ngữ đã đề cập.
Anh luôn tin vào khoa học, đây là lần đầu tiên anh ấy gặp phải tình huống như vậy, anh ấy có chút choáng ngợp.
Có lẽ Úc Tinh Ngữ có chuyện mà anh không biết.
Cố Tự Bắc nói "Tôi đi rồi, em có thể tự chăm sóc bản thân sao? Hay là muốn có người đến chăm sóc?"
Úc Tinh Ngữ không nói nữa.
Điều này anh cảm thấy chính là không đồng ý.
Anh hỏi cô "Em mà ở một mình sự cố có thể ập đến bất cứ lúc nào. Em nghĩ mình có thể sống sót đến ngày giao con cho tôi không?"
Úc Tinh Ngữ cảm thấy thật khó chịu khi anh trưng vẻ mặt bình tĩnh mà hỏi cô từng câu một, nếu không phải vì đứa con trong bụng, cô thật muốn đá anh ra ngoài. Sao mà lắm lời vậy?
Cô không muốn nói chuyện với anh nữa nên nằm xuống đắp chăn lên, cố ý nói “Tôi muốn ngủ.”
Ý là nói rằng anh nên ra ngoài.
Cố Tự Bắc nhìn bóng lưng hờ hững của cô, hỏi "Em không uống nước nữa à?"
"Tôi sẽ uống saụ"
Cố Tự Bắc đặt cốc nước ở đầu giường của cô, ngồi bên cạnh cô một lúc, giọng bất đắc dĩ nói “Tôi nói với em chuyện này chẳng qua là để làm rõ thái độ của tôi với em, em không muốn tái hôn thì tôi cũng không có ý kiến. "
Cô không trả lời.
Cố Tự Bắc đi ra ngoài, cửa phòng đóng lại, đèn vẫn sáng.
Úc Tinh Ngữ ngồi dậy, cúi đầu nhìn ly nước đã rót đầy, liếm liếm đôi môi khô khốc, cuối cùng vẫn không uống mà ngủ thiếp đi.
Vì đã từng bị lừa nên cô không tin lời vị sư già kia nói. Kết hôn với Cố Tự Bắc vốn là vì diễn kịch, bản thân Úc Tinh Ngữ không có ý chí sống, sau khi sinh con xong, cô dự định tìm một nơi không có người ở, tái hôn là điều hoàn toàn không thể.
Bảo Cố Tự Bắc ở đây chăm sóc cô quả thực là làm khó anh.
Vì vậy, trong mấy ngày tiếp theo, Úc Tinh Ngữ đã thể hiện sự phản kháng mạnh mẽ với Cố Tự Bắc. Không muốn tiếp xúc với anh, không muốn ăn, không muốn nói chuyện với anh.
Trước đây nói chuyện với cô, anh vẫn có thể nhận được một vài phản hồi, nhưng bây giờ Úc Tinh Ngữ bắt đầu coi anh như một người vô hình.
Vì hiện tại chỉ có anh là người chăm sóc cô, để chăm sóc cô thật tốt, anh không chỉ tìm hiểu trên mạng các loại kiến thức về chăm sóc bà bầu mà còn tham khảo ý kiến của các chuyên gia có kinh nghiệm trong lĩnh vực này, đề phòng bất trắc xảy ra, cô ốm nghén, rất nhiều món trước đây cô thích ăn giờ đều không ăn được. Cố Tự Bắc phải tìm cách căn cứ vào phương diện dinh dưỡng để điều chỉnh đồ ăn cho cô, nhưng người phụ nữ này lại không hề coi trọng.
Mấy hôm nay ăn càng ngày càng ít.
Hơn nữa, cuối thai kỳ sẽ xuất hiện vết rạn da, mặc dù hiện tại cô không thấy rõ ràng nhưng Cố Tự Bắc vẫn bảo cô bôi dầu và kem trước, anh muốn giúp nhưng cô từ chối, kết quả mấy ngày sau, vết rạn da xuất hiện. Cố Tự Bắc phát hiện ra hai chai anh đưa cô vẫn còn ở đó.
Khi đó, anh dặn đi dặn lại cô phải bôi thuốc thật tốt vào mỗi tối, kết quả cô không nghe.
Đặt cốc nước ấm lên tủ đầu giường, anh cầm lọ dầu và kem dưỡng thai ở một bên, trực tiếp đi tới, ngồi xuống bên cạnh cô, đang định bôi cho cô.