⬅ Trước Tiếp ➡
"Chí ít cũng tìm cho chị họ cháu thân thích nào đó của Lệ gia chứ, nghe nói Lệ tiên sinh còn có một đứa em trai chưa lập gia đình, cháu nghĩ cho mợ cách để có được một cuộc hẹn với cậu ta đi."
"Cho dù không được một cuộc hẹn, thì một tình huống gặp nhau cũng được, đến lúc đó để chị cháu thường xuyên đến Lệ gia ở chung, nói không chừng còn có thể gặp nhau."
"Nói chuyện với cháu, rốt cuộc cháu có nghe không?"
Tô phu nhân nói một đống, Tô Thiên Từ ừ một tiếng, vẻ mặt lạnh nhạt.
Tô San Na thấy cô như vậy thì tức giận hừ lạnh một tiếng, nói: "Sớm biết thế này thì cha nên nói với Lệ lão gia con mới là con gái của chú, nếu con gả đi thì sẽ không sợ mất mặt."
"À, xem ra chị rất muốn gả cho anh ta đấy, nếu không thì tôi ly hôn với anh ấy, chị qua ở với anh ấy nhé?" Vẻ mặt Tô Thiên Từ lạnh nhạt, không rõ nói thật hay giả, "Thuận tiện đi xét nghiệm DNA, nói với bọn họ chị mới là con gái của Tô hàm, còn tôi chỉ là đứa được nhặt về, như thế tốt hơn phải không?"
Một câu nửa đùa nửa thật khiến cho mắt Tô San Na sáng rực lên.
Ngay cả Tô phu nhân cũng thay đổi sắc mặt.
Tô Thiên Từ thấy vậy thì trong lòng cười lạnh.
Kiếp trước bọn họ đã đối phó với cô như vậy.
Làm giả kết quả DNa, đưa cho Lệ gia đi thông báo cô là đứa con được nhặt về, còn con gái thực sự của Tô Hàm là Tô San Na, hai vợ chồng bọn họ không thể sinh con mới nhận nuôi hai chị em.
Mục đích đúng là vì để cho Tô San Na gả vào Lệ gia, gả cho Lệ Tư Thừa.
Ngay lúc đó chuyện này đã ầm ĩ vô cùng, mọi người xung quanh đều nghe nói lai lịch của con dâu nhà họ Lệ không rõ ràng.
Nhưng mà Lệ gia không ném nổi người này, sau khi tạo cho Tô Thiên Từ một thân phận giả rồi đưa đi, Lệ lão thủ trường cũng hoàn toàn không có ý cho Tô Thiên Từ và Lệ Tư Thừa ly hôn.
Kế hoạch của gia đình Tô Chính Quốc thất bại, Tô gia cũng vì chuyện này mà chết, bị Lệ gia trả thù nhanh chóng phá sản.
Hiện tại nhắc đến chuyện này, ít nhiều có ý mỉa mai.
Không ngờ là chỉ nhắc đến như vậy, gia đình này thực sự có ý định đó.
"Cô bằng lòng ly hôn với anh ấy sao?" Tô San Na có chút khó tin, "Làm sao có thể được, không phải cô vẫn luôn khoe khoang mình được gả cho Lệ Tư Thừa sao?"
"Tôi khoe lúc nào?" Tô Thiên Từ hỏi lại.
Tô San Na nghẹn lời, không phản khác được.
Đúng vậy, Tô Thiên Từ không khoe khoang, cô im lặng thôi đã đủ khiến cho tất cả mọi người ghen ghét đến phát điên!
"Tôi và anh ấy lâu không gặp nhau thì chuyện ly hôn chỉ là sớm hay muộn." Giọng Tô Thiên Từ nhẹ nhàng, thật tình không biết, dường như chỉ đang nói một chuyện nhỏ bé không đáng kể.
Tô Chính Quốc nghe những lời Tô Thiên Từ nói, nhíu nhíu mày, hình như đang suy nghĩ xem lời này là thật hay gả.
Tô phu nhân ngồi đối diện Tô Thiên Từ, sắc mặt đột nhiên hơi thay đổi, lập tức đổi giọng giận trách: "Cái mấy câu ngu ngốc gì vậy, gả cũng gả rồi nói ly hôn gì chứ, đại cát đại lợi."
Không muốn em thoải mái.
"Không phải đây là hi vọng của mấy người sao?" Rõ ràng Tô Thiên Từ đã nhận ra sắc mặt Tô phu nhân thay đổi, đã đoán ra được lý do lại giả bộ không biết gì, cong môi cười mỉa mai: "Tôi và Lệ Tư Thừa ly hôn rồi đưa chị họ gả vào đấy, nói dối rằng chị ấy mới là con ruột của mẹ tôi, lợi dụng việc mẹ tôi là ân nhân cứu mạng nhà họ Lệ đánh vào nội bộ họ sau đó mưu mô cướp tài sản Lệ gia, một kế sách hoàn hảo vô cùng, không phải sao?"
Tô Chính Quốc càng nghe càng cảm thấy có thể thực hiện được.
Nhưng trong lòng lờ mở cảm thấy có gì đó không đúng, ông ta quay đầu đã nhìn thấy vợ mình đang nháy mắt với mình.
Trong lòng Tô Chính Quốc có dự cảm bất thường, nâng mắt, sắc mặt thay đổi, bỗng nhiên đập bàn một cái: "Nói nhảm nhí cái gì vậy, có thể có chuyện này sao!"
Sau khi hét xong sắc mặt Tô Chính Quốc trở nên dữ tợn, hai mắt nhìn chằm chằm vào sau lưng Tô Thiên Từ.
Tô Thiên Từ quay đầu lại nhìn, dáng vẻ giống như bị dọa, vội vàng quay đầu như có tật giật mình.
Tuy nhiên trong lòng lại sáng như gương,
Cô đã biết Lệ Tư Thừa ở sau lưng cô từ lâu, nhưng câu vừa rồi là do cô cố ý nói với bọn họ
Không phải bọn họ muốn làm như vậy sao? Chẳng qua cô nói sự tình ra sớm hơn một bước mà thôi!
Ban đầu Tô Thiên Từ còn định cứu nhà bọn họ.
Dù sao sau này nhà bọ họ phá sản mất việc, cuối cùng lưu lạc đầu đường, rất đáng thương.
Nhưng gia đình Tô Chính Quốc lại không biết, hiện tại họ vô cùng hận Tô Thiên Từ.
Trong lòng Tô Chính Quốc đang không ngừng kêu khổ, đang định giải thích, người giúp việc liền đi lên: "Tiên sinh, phu nhân, đồ ăn đã nói rồi, có thể ăn được rồi."
Nghe xong Tô Chính Quốc vội nói: "Ai da, cuối cùng cũng có thể ăn cơm. Đi đi ăn cơm nào."
Ăn cơm?
Ông ta xác định ông ta có thể ăn cơm sao?
Đột nhiên Tô Thiên Từ cảm thấy rất buồn cười, người cậu này của cô thật sự là quá dối trá, dối trá vô cùng!
Còn Lệ Tư Thừa, lại rõ ràng bắt gặp được cảnh tượng Tô Thiên Từ đang cười trên nỗi đâu của người khác. Trong lòng lập tức hiểu gì đó, nhưng không nói rõ ra, sắc mặt lạnh lùng hững hờ, trước lời mời của Tô Chính Quốc, anh đi đến bàn ăn.
Bữa cơm này, ngoại trừ Tô Thiên Từ và Lệ Tư Thừa thì những người khác đều nơm nớp lo sợ.
Tô Chính Quốc mời nhưng trái tim đang lơ lửng
Vừa rồi Lệ Tư Thừa nghe được bao nhiêu ông ta không biết!
Nếu như chr nghe được mình Tô Thiên Từ nói thì cũng không sao, ông ta còn có thể đổ tội cho cô.
Nhưng nếu như anh nghe thấy nhà ông nói, thì... Việc có thể lớn hay nhỏ thôi.
Tô Chính Quốc thấp thỏm trong lòng, một bữa cơm mà dài giống như một thế kỷ.
⬅ Trước Tiếp ➡