⬅ Trước Tiếp ➡
Bàn tay nhỏ nhắn của Diệp Sắt Sắt siết chặt người đàn ông. Cô như vừa bị đánh thức khỏi cơn mộng mị, cắn môi, cố gắng kìm nén ngọn lửa khát tình đang rực cháy: "Anh rể... A a~ em... em... ư a~ không được... làm ơn tha cho em đi... được không... ưm ưʍ... nhanh... nhanh quá... không được... không được... sắp rồi..."
Trong tiếng rêи ɾỉ của cô, hai trái vú sữa căng đầy trước ngựa cô đung đưa trước sau theo từng nhịp nhấp hông của người đàn ông, miệng huyệt cũng chảy nước tí tách ra ngoài.
"Ừm."
Không hiểu sao tự dưng anh lại đồng ý nhanh đến vậy.
Giờ thì đến phiên Diệp Sắt Sắt hơi ngờ vực. Cô vừa thấy may mắn vì thoát nạn lại vừa thấy hoảng loạn.
Anh rể mà dễ thỏa hiệp đến vậy ư...
Tần Ứng rút côn ŧᏂịŧ cứng như sắt ra ngoài, lỗ huyệt thít chặt xoắn lấy thằng nhỏ, vách động mềm mại mút mát côn ŧᏂịŧ mãi không ngừng như không muốn rời xa.
Người đàn ông dùng nhiều lực hơn, lúc ©ôи ŧɧịŧ rời khỏi hυyệŧ non nớt phát ra một tiếng "Pặc!" đầy khiêu gợi.
Âm thanh ấy vang rõ trong căn phòng rộng rãi mà yên tĩnh, thiếu nữ vừa nghe thấy âm thanh ấy thì mặt đỏ như gấc, toàn bộ cơ thể cũng phơn phớt hồng.
"Ư..."
Diệp Sắt Sắt khẽ ngước cằm lên, giật người một cái rồi mềm oặt ngã lại chiếc giường lớn sau lưng.
Diệp Sắt Sắt kẹp chặt hai chân lại, thở hổn hển mãi vẫn không điều chỉnh được nhịp thở.
Kỳ... kỳ lạ quá, rõ ràng đã rút ra rồi nhưng hình như tiểu huyệt còn khó chịu hơn nữa.
Tần Ứng thấy hết những gì cô đang làm: khẽ khàng ma sát đôi chân nhỏ nhắn lại với nhau để an ủi vị trí đang cảm thấy ngứa ngáy và trống trải ở vùng tam giác cấm từng chút một.
Người đàn ông vờ như không biết, đổi tư thế, đặt tay lên đôi gò bồng đào đầy đặn của thiếu nữ.
"Anh rể! Anh định làm gì thế..." Ban đầu giọng Diệp Sắt Sắt nghe hơi giật mình nhưng sau đó lại ngâm nga rêи ɾỉ.
"Bóp cái vú dâʍ đãиɠ của em dâu chứ sao nữa." Tần Ứng thốt những lời bỉ ổi với gương mặt không chút thay đổi.
"Không... Ư ưʍ..." Diệp Sắt Sắt chà xát bướm nhỏ, đôi tay kia giày vò vú cô khiến cô kìm lòng không đặng cong người lại: "Đây... ưʍ... hức ~ không phải vú dâʍ."
"Hửm?" Tần Ứng khẽ hé đôi mắt hẹp dài lên. Dường như anh cảm thấy hứng thú với đáp án của cô, hỏi: "Thế đây là gì?"
Nói rồi đầu ngón tay anh vân vê quả anh đào đỏ thắm qua một lớp ren, còn vô tình hay cố ý cọ móng tay vào chỗ đó.
Mỗi lần quẹt móng tay qua là thiếu nữ lại giật bắn.
"Đừng mà..."
"Trả lời anh, đây là cái gì?" Chất giọng trầm ấm của người đàn ông tràn trề khí thế một cách lạ thường, buộc người ta phải khuất phục.
"Là... là vú... a ưʍ... đầṳ ѵú... đầṳ ѵú của em..." Diệp Sắt Sắt ngượng ngùng xen lẫn tức giận.
Bàn tay của anh rể đang nhào nặn bầu ngực cô, đầu ngón tay hơi thô ráp phác họa quầng ngực và đầu ti của cô. Nó đi tới đâu nhưng mang theo dòng điện xẹt qua đến đó khiến cho người cô thỉnh thoảng lại run lên.
"Đầṳ ѵú?" Tần Ứng chọn đúng chỗ để soi mói: "Thế thì phải nếm thử xem sữa của em dâu có ngọt không mới được."
Diệp Sắt Sắt hoảng hốt quay phắt sang anh rể của mình: "Em... em không có sữa đâu!"
"Phải thử mới biết." Tần Ứng cúi người, đặt cằm lên ngực thiếu nữ: "Hay là em thích trải nghiệm cảm giác bị ©ôи ŧɧịŧ đâm vào lỗ dâʍ hơn? Diệp Sắt Sắt, em cũng biết lòng kiên nhẫn của anh có hạn mà."
"Em... em..."
Diệp Sắt Sắt nằm tại đó, không biết phải làm thế nào, hai tay bồn chồn nắm lấy ga trải giường. Chẳng hiểu vì sao cô lại không dám lên tiếng từ chối anh nữa.
"Hư..."
Người đàn ông lại vân vê lên trên, chậm rãi cởi cái quần còn sót lại trên người cô đi: "Em dâu à, vú em đã cứng lắm rồi đấy."
Anh cố ý không gọi tên cô mà gọi vai vế cho có bầu không khí.
Vì anh biết rõ cô dễ mặt đỏ tía tai, mắc cỡ đến mức không dám ngước lên nhìn ai.
⬅ Trước Tiếp ➡