⬅ Trước Tiếp ➡
“Ưm!”
Ngón tay của Tần Ứng tách hai môi thịt vô cùng đàn hồi ra, bụng ngón giữa thon dài nhất trong đó đang không ngừng sờ soạng huyệt thịt dần ướt đẫm của cô, khiến âm đế sưng đỏ thậm chí chẳng tha cả cửa mình không yên kia.
Thời gian dần trôi qua, sức lực nơi đầu ngón tay của anh cũng càng lúc càng thô bạo. Từ đó sự trải nghiệm mà anh mang lại cho Diệp Sắt Sắt cũng chuyển từ tê dại thành cảm giác kí©ɧ ŧɧí©ɧ khó kìm nén được.
Diệp Sắt Sắt khóc thút thít vặn vẹo mông cố né tránh: “Không... Ưʍ... Không cần... Anh rể... Ưm a... Tha cho em đi... Hu hu...”
Tiếng kêu của cô càng lúc càng nhỏ, trong giọng nói còn xen lẫn tiếng nức nở êm tai.
“Không muốn hả?” Tần Ứng chọc ngón giữa vào cửa mình đang co rút, sau đó cắm thẳng vào trong: “Thật không? Nhưng lỗ dâʍ bên dưới của em lại không nói như thế.”
Đầu ngón tay của người đàn ông đâm vào trong huyệt thịt, sau khi cô bé ẩm ướt bị dị vật xâm lấn bỗng kẹp càng chặt hơn: “Em xem.”
Anh vừa nói vừa thọc rút ngón tay đang cắm vào lỗ dâʍ kia, không ngừng cử động bên trong mật động khít chặt: “Lỗ dâʍ của cắn chặt thật đấy, nứиɠ thế cơ chứ.”
Cả người Diệp Sắt Sắt đột nhiên căng chặt, ánh mắt hốt hoảng bất lực trừng người đàn ông đang nằm rạp trên người mình: “Không... Em không có...”
Diệp Sắt Sắt chưa từng bị người đàn ông nào chơi qua, đã sợ tới mức hồn bay phách lạc.
Cảm giác cô bé bị ngón tay xâm phạm khiến lòng dạ cô rối bời, trái tim trước giờ vẫn luôn mềm yếu treo lên trên cao.
Cô vô thức kẹp chặt huyệt thịt lại, cả người dốc hết sức như thể không muốn để người đàn ông tiếp tục cắm ngón tay vào trong cơ thể mình.
Nhưng ngón tay đó lại vẫn đưa đẩy trong lỗ nhỏ khít chặt.
Vách thịt bên trong cô bé bị đâm đến độ ngày càng mềm và lỏng...
Diệp Sắt Sắt cảm nhận được điều này, cơ thể đã mềm nhũn. Cô hốt hoảng muốn kẹp chặt hai đùi nhưng làn da mềm mại lại dán sát lên chân người đàn ông.
Diệp Sắt Sắt có thể cảm nhận được độ ấm trên đùi cùng với lông chân rậm rạp không giống phụ nữ của người đàn ông.
“Hu...” Diệp Sắt Sắt bị ngón tay đâm đến cong người: “Không... Ha a ~ Cắm vào rồi... Đau... Không được đâm sâu hơn...”
Tần Ứng cảm nhận được sự cản trở của tấm màng mỏng kia: “Em vẫn còn trinh à?” Giọng nói của anh hơi ngạc nhiên, nhưng ngay sau đó lại khôi phục dáng vẻ mặt không cảm xúc kia.
Diệp Sắt Sắt chẳng hơi sức đâu trả lời câu hỏi này của anh rể mình, cô cố chịu đựng cảm giác khó chịu, mềm giọng cầu xin: “Hu... Anh... Anh rể... Không cần... Ha a ~ Đau...”
“Không cần cái gì?” Người đàn ông cố ý hỏi.
Ánh mắt Diệp Sắt Sắt bối rối rõ rệt, chỉ có điều cô vẫn ôm chút tâm lý may mắn. Cô nhỏ giọng đáp lại: “Đừng cắm ngón tay vào trong... Mau rút ra đi... Đau... Hu hu... Đừng đâm vào... Ưm a...”
“Đâm vào trong à?” Tần Ứng lại nhét thêm một ngón nữa vào để mở rộng cửa mình, sức lực nơi đầu ngón tay càng bá đạo. Anh bắt đầu xoay chuyển ngón tay bên trong: “Như thế này hả?”
“Ưm a! Đang xoay... Ngón tay đang xoay bên trong a ~ ~ Không... Ưm a... Khó chịu...”
Diệp Sắt Sắt vặn vẹo cặp mông đầy đặn: “Anh rể... Xin anh... Không... Chúng ta không thể làm vậy được...”
“Làm vậy ư?” Tần Ứng lại bỏ thêm một ngón nữa: “Là việc lỗ dâʍ của cô út ngậm lấy ba ngón tay của anh rể hả? Hay là dáng vẻ em cố ý mặc nội y tình thú lõα ɭồ câu dẫn người ta?”
“Diệp Sắt Sắt!” Tần Ứng từ từ rút ngón tay đang cắm vào trong tiểu huyệt của thiếu nữ ra rồi đặt ngay trước mặt cô: “Nhìn xem, ở đây toàn là nước dâʍ của em.”
⬅ Trước Tiếp ➡