⬅ Trước Tiếp ➡
"Không dám à? Không dám thì nhân lúc còn sớm lo mà cút ra ngoài đi." Tần Ứng vuốt ve hai cặp bồng đào của Diệp Sắt Sắt đầy điêu luyện: "Sau này đừng có nói là ba không cho con cơ hội đấy."
Chưa được bao lâu, Diệp Sắt Sắt mới vừa rồi còn cố gắng giãy giụa đã bắt đầu thở hổn hển, mặt đỏ ửng như hoa đào.
Bàn tay Tần Ứng phảng phất có sức mạnh thần kỳ khiến cô đắm chìm vào lửa dục.
"Thử thì thử!" Tần Duy An bị lời lẽ của người đàn ông trước mặt khích tướng, bắt đầu tỏ ra cáu kỉnh: "Làm cô út khóc dễ như ăn cháo!"
Nhìn gương mặt thấm đẫm tìиɧ ɖu͙© của Diệp Sắt Sắt, Tần Duy An chậm rãi gấp hai chân của thiếu nữ lên rồi đè xuống, để lộ cửa mình mập mạp màu mỡ.
Cậu từng xem phim chứ chưa chạm vào vật thật bao giờ.
Tần Duy An chậm rãi kề sát miệng huyệt, kế đó, đầu lưỡi ấm áp đặt lên cái lỗ mỹ miều tốt tươi mà mút thật mạnh.
Trên miệng huyệt còn sót lại mật dịch và một chút tϊиɧ ɖϊ©h͙ sau lần cao trào trước đó.
"A...!" Diệp Sắt Sắt giãy giụa dữ dội: "Đừng... Không được liếm ở đó! Bẩn lắm... A ưʍ... Đừng mà..."
Diệp Sắt Sắt rướn cổ lên thật cao, chẳng hiểu sao cần cổ trắng nõn thon dài lại nổi gân xanh như đang chịu đựng điều gì.
"Hức ưʍ... Đừng... Đừng mà..."
Kể cả người đàn ông lẫn thiếu niên đều không thể ngăn không cho con thú du͙© vọиɠ của mình sổ lồng khi đứng trước mặt cô.
"Có vẻ em thích lắm nhỉ?" Tần Ứng hờ hững thì thầm bên tai cô.
"Không... A ư... Em... em không thích!" Diệp Sắt Sắt cắn môi, đôi mắt đẫm lệ: "Rút ra... A a a! Nhanh quá... Em không... không thích..."
Tần Ứng cũng rất tò mò. Từ khi kết hôn, anh không còn thấy hứng thú với phụ nữ nữa.
Nhưng hôm nay Diệp Sắt Sắt đã phá vỡ điều đó.
"Ư a... Đừng mà! Lưỡi... lưỡi vào rồi... Hức ư... Mau rút ra đi..."
Diệp Sắt Sắt khó chịu đung đưa người, dáng người thướt tha cứ thế uốn éo một cách mềm mại như rắn ngay trước mặt người đàn ông.
"Anh rể... Ưm a a! Anh rể... cứu em... em không muốn..."
Nỗi suиɠ sướиɠ tràn trề từ giữa hai chân lan truyền ra khắp người khiến Diệp Sắt Sắt hơi sợ hãi. Cô bàng hoàng lắc lư cái mông trắng nõn để né tránh đầu lưỡi linh hoạt kia.
"Anh rể... Nó không được..."
Cảm giác nhục nhã, trái với đạo đức cùng với cảm giác tội lỗi đều đang giày vò con tim Diệp Sắt Sắt.
"Cứ để cháu em phục vụ em đi." Tần Ứng cúi đầu kề sát môi vào vành tai mềm mại của cô liếm hai cái. Thấy cô run mãi không ngừng, anh hà hơi vào tai cô: "Tận hưởng đi, em cũng thích mà, đúng không?"
"Không...!" Diệp Sắt Sắt cố tìm đường giãy giụa: "Thằng bé... em và nó có quan hệ huyết thống mà... Ưm a... Anh rể... Thật sự không được... A! ~ ưm ~ sắp... sắp ra rồi... Đừng khuấy lưỡi trong đó nữa ~ A!"
Theo quan niệm của Diệp Sắt Sắt, bị anh rể hϊếp dâʍ đã là lσạи ɭυâи rồi, không ngờ bây giờ lại bị đứa cháu còn nhỏ hơn cô lại có quan hệ huyết thống với mình liếm lỗ dâʍ.
"Tí tách!"
Nước dâʍ chảy xuống háng thiếu nữ ngày một nhiều, thiếu niên cũng ngày một liếm hăng say hơn, thậm chí còn phát ra tiếng xì xụp.
"Ư ưʍ... khó chịu quá..."
Vẻ mặt Diệp Sắt Sắt dần trở nên mơ màng, cô từ né tránh tiểu huyệt khỏi đầu lưỡi chuyển sang nhấc mông dí miệng huyệt vào môi thiếu niên.
"A!~~ Hạt đậu ~ hạt đậu bị ngậm rồi! Cháu trai đang liếm hạt đậu dâʍ đãиɠ của em ~~ Ư ư ~~ Đừng mà! Nóng quá ~~"
"Ưm ~ Đừng đâm lưỡi vào hạt đậu mà! Hức ưm! Tiểu ra mất!"
"Đừng liếm nữa!"
⬅ Trước Tiếp ➡