⬅ Trước Tiếp ➡
Khi nhìn thấy hình ảnh ấy, con ngươi đen tuyền của Tần Ứng thoáng bập bềnh sóng vỗ nhưng chỉ lướt qua trong chớp mắt.
Ngay sau đó, cô nghe anh nói: "Nếu thích thì hôm nay hãy để cô út của con dạy một lớp vỡ lòng về quan hệ tìиɧ ɖu͙© đi."
Nói xong, Tần Ứng giật phăng chiếc chăn lông trên người thiếu nữ ném xuống sàn, phơi bày thân hình nở nang vòng nào ra vòng nấy của thiếu nữ ra trước mắt thiếu niên.
Tầm nhìn của Tần Duy An lướt qua bờ mông và hai bờ ngực trắng nõn, đầy đặn của Diệp Sắt Sắt, khát vọng muốn chiếm hữu cô trong mắt ngày càng đậm nét.
"Không! Mấy người muốn làm gì! Đừng nhìn tôi! Đi ra!"
Giọng Diệp Sắt Sắt nức nở như cô đã sắp sụp đổ tới nơi: "Tại sao? Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?"
"Anh rể! Anh bảo thằng nhỏ đi đi mà..." Diệp Sắt Sắt ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lớn chừng một gang tay lên, đôi mắt xinh đẹp đỏ hoe vì khóc: "Cầu xin anh... Anh làm gì em cũng được... Đừng kéo thêm người khác mà..."
Tần Duy An vừa nghe thấy câu này, ánh mắt vốn đã đắm chìm trong du͙© vọиɠ lập tức nhuốm màu giận dữ.
Cô coi thường cậu hay là chướng mắt cậu thế?
Song, Tần Duy An không dám chất vấn, vì người ba độc ác tàn nhẫn của cậu đang đứng ngay bên cạnh.
Tần Ứng chậm rãi dang tay ôm nửa thân trên của Diệp Sắt Sắt vào lòng, giọng điệu dịu dàng nhưng lời lẽ lại lạnh lùng đến vô tình: "Em không có quyền lựa chọn."
Đôi tay mạnh mẽ, hữu lực của người đàn ông kéo hai cánh tay mảnh mai của cô ra, bắt cô phơi bày lòng tự trọng còn sót lại cuối cùng ra trước mặt Tần Duy An.
Diệp Sắt Sắt nghẹn ngào nấc lên, khóc không thành tiếng, người run bần bật như đang phải chịu đựng sự khuất nhục vô cùng lớn lao.
"Đừng... Đừng nhìn tôi! Thả em ra! Anh thả em ra!"
Diệp Sắt Sắt hoàn toàn không thể nhìn thẳng vào mắt thiếu niên ở phía đối diện. Đôi chân từ từ khép chặt lại của cô bị thiếu niên tách ra không chút thương xót, còn bị hai cánh tay cường tráng của cậu kẹp đùi cô vào bên hông rắn chắc của mình.
"Tần Duy An! Cháu thả cô ra! Cô... cô là cô của cháu mà! Chúng ta có quan hệ huyết thống mà!" Diệp Sắt Sắt gào thét với Tần Duy An như vùng vẫy khi thoi thóp: "Tránh ra! Thả cô ra!"
Tần Duy An là học sinh lớp mười hai, năm nay còn chưa tròn mười tám. Vì cậu chơi bóng rổ nên phơi nắng khiến cho làn da nhuộm màu mật ong khỏe mạnh, cơ bụng tám múi, đường eo rõ ràng, ngay cả đôi chân mảnh khảnh thon dài cũng săn chắc đầy mạnh mẽ.
Có lẽ vì mới tắm xong đã phát hiện điều khác thường ở đây nên cậu chỉ đang mặc một chiếc qυầи ɭóŧ bốn góc thuần một màu đen.
Đũng qυầи ɭóŧ đã phồng lên thành một cục, trông cực kỳ đáng sợ.
"Bướm nhỏ đẹp thật..." Yết hầu Tần Duy An khẽ lăn, phát ra tiếng nuốt nước miếng "ừng ực".
Tần Ứng đứng một bên quan sát thiếu niên trước mặt.
Ánh mắt đơn thuần mà nóng như lửa của thiếu niên ngắm nghía qua lại giữa hai bầu ngực và lỗ dâʍ bên dưới của Diệp Sắt Sắt.
"Không! Mấy người!" Diệp Sắt Sắt khóc dữ đến mức khó thở: "Mấy người muốn gì...!"
Chân tay Diệp Sắt Sắt bủn rủn, từ hàng mi đến gò má hãy còn vương sự quyến rũ sao cao trào, thế nên dù cô đang phản kháng thì động tác ấy càng mị hoặc trong mắt hai người đàn ông hơn.
"Còn là trai tân à?" Tần Ứng nhìn Tần Duy An, hỏi: "CᏂị©Ꮒ ai lần nào chưa?"
Tần Duy An nghe vậy thì đỏ mặt, cảm thấy mất mặt vì bị ba hỏi vậy ngay trước mặt người mình thích. Cậu mạnh miệng: "Con xem phim heo rồi, ba có tin là con có thể khiến cô út sướng đến mức nước văng tung tóe không?"
Tần Ứng nghe xong, nói với gương mặt không chút thay đổi: "Thử xem."
"Ba...!" Giọng Tần Duy An run rẩy, ẩn chứa sự trẻ con: "Có thật là được không ạ?"
⬅ Trước Tiếp ➡