⬅ Trước Tiếp ➡

Triệu Cách Phi gắt gao tóm chặt tay của Diệp Đề, nhìn vào vẻ mặt đáng thương cầu xin tha thứ cùng với huyệt thái dương trắng nõn đang lặng lẽ đổ mồ hôi của cậu ta, chẳng hiểu vì sao trong lòng khẽ động. Vốn định hù dọa đối phương một trận, hiện tại anh lại không muôn buông tha nhanh như vậy, chi bằng đùa giỡn với tên trộm vặt đáng yêu này một chút? “Lá gan của cậu cũng thật lớn nha, biển số xe ai cũng dám trộm à.” Triệu Cách Phi dùng thêm sức lực trên tay “Biết tôi làm gì không? Luật sư Cậu rơi vào tay của tôi, chỉ có nước ngồi tù thôi. Vốn dĩ đây chỉ là chuyện nhỏ, nhưng ai bảo cậu chọc vào tôi làm gì? Đời này tôi hận nhất chính là những kẻ vi phạm pháp luật, nhất là mạo phạm đến những cái thuộc về tôi. Vì thế cho nên, dù là việc nhỏ, tôi cũng sẽ khiến nó thành đại sự...”
“Đừng mà, anh giai luật sư, tôi biết lỗi rồi, anh tha cho tôi đi...” Thanh âm của Diệp Đề càng lúc càng đáng thương. Triệu Cách Phi cười lạnh một tiếng “Nằm mơ. Theo tôi, mang cậu tới đồn cảnh sát ngồi chơi một lát.”
“Buông ra... ĐM, ông đây rơi vào tay mày xem như xui xẻo tám đời rồi Ông ân cần hỏi thăm mười tám đời tổ tông nhà mày, mẹ mày, mày sẽ bị thiên lôi đánh cho không được chết tử tế, để con trai thì không đánh rắm được, đẻ con gái thì bị bán ra ngoài Mày chờ đấy, ông không để này yên đâu Chờ ông thoát ra rồi ông liền gọi đám anh em đến băm mày thành thịt vụn ” Mắt thấy không còn hy vọng, Diệp Đề dứt khoát bình vỡ ném cho nát thêm, một bên giãy dụa một bên chửi ầm lên, đem oán khí trong lòng một phen trút hết ra.
“Im miệng cho tôi Ai bảo cậu đi vào thì có thể hùng dũng đi ra – mấy anh em cảnh sát của tôi thủ đoạn cũng khá đấy, đảm bảo cậu muốn thoải mái bao nhiêu liền có bấy nhiêụ” Triệu Cách Phi tà ác cười cười, lộ ra một hàm răng trắng bóc. Diệp Đề bỗng chốc rùng mình một cái, mấy lời tục tĩu vừa muốn chửi đổng lên liền miễn cưỡng bị cậu nuốt vào.
“Lên xe ” Thật vất vả Triệu Cách Phi mới kéo được Diệp Đề tới ngõ nhỏ, nhét thẳng vào con BMW bóng loáng màu đen. Diệp Đề nhìn chiếc xe, rốt cục hiểu ra mình đã chọc vào một một nhân vật có tiền có thế đến mức nào. Vì sợ đối phương trả thù, cậu không dám mắng chửi thêm nữa, song biểu tình thể hiện rõ ràng là ‘ông đây vô cùng khó chịu’. Triệu Cách Phi chứng kiến một màn này thì tâm tình tốt đến lạ kỳ.
“Ngoan ngoãn ngồi ở phía sau đi. Dám tính toán bậy bạ, tôi sẽ bảo bọn họ tiếp đón cậu thật chu đáo.” Triệu Cách Phi lại uy hiếp thêm một lần rồi mới khởi động xe. Diệp Đề dựa người vào ghế sau, cắn chặt môi dưới, dùng ánh mắt ác độc hòng ám sát Triệu Cách Phi lúc ấy đang bận lái xe.
“Này, ông đây muốn đi tè, đi tè ” Xe đi được nửa đường, Diệp Đề bắt đầu ầm ĩ.
“Này, cậu thực biết chọn thời điểm nha.” Triệu Cách Phi cười cười “Chút tiểu xảo ấy mà cũng dám khoe khoang trước mặt tôi. Muốn thừa dịp xuống xe liền bỏ chạy? Khuyên cậu hãy hết hy vọng đi.”
“Ông thật sự muốn đi tè Mày không cho tao xuống xe, tao liền tè bậy trong xe của mày ” Diệp Đề bắt đầu chơi xấụ
“Cậu dám Nhịn cho tôi ”
“Đậu má, nhịn không nổi ”


⬅ Trước Tiếp ➡