Chương 18
“Cách Phi à…” Bác sỹ nắm cổ áo của Triệu đại luật sư, ý cười tràn đầy đáy mắt “Không bằng đến lượt tôi đi, suy nghĩ một chút được không? Tôi đây hiểu rất rõ anh, tính tình lại ôn nhu săn sóc, thấu hiểu lòng người. Hơn nữa còn là một người đàn ông hàng thật giá thật, anh thích nhất chính là đàn ông mà ha …”
“Này này, cậu lại lên cơn nữa ” Triệu Cách Phi bất đắc dĩ kháng nghị. Theo từng thanh âm trầm thấp êm tai của đối phương, anh từng bước từng bước thối lui về phía góc tường. Vị bác sĩ nọ lộ ra đôi mắt vừa sâu lắng vừa dịu dàng hệt như nước hồ thu bên dưới tròng kính trong suốt, cong cong khóe miệng nhàn nhạt mỉm cười, đồng thời dùng một bàn tay gãi nhẹ lên cổ Triệu Cách Phi.
“Đừng nha… Diêu Cẩn Văn, cậu rất xứng với cái chức danh bác sỹ thú y này đấy ” Triệu Cách Phi lách người tránh thoát đôi môi đang áp tới của Diêu Cẩn Văn. Đột nhiên anh cảm thấy chính mình hóa thân thành một cô vợ nhỏ xinh đẹp nhu mì và khổ hạnh, mà tên bác sỹ thú y khốn nạn thoạt nhìn hiền lương thục đức nọ chính là lão địa chủ chuyện ác bá nào cũng chẳng từ.
Chỉ là, màn kịch đại địa chủ chiếm đoạt con gái nhà lành hiện tại, diễn viên hình như chọn ngược rồi.
Nhưng đây chỉ là bề ngoài, bề ngoài mà thôi. Tính cách của Diêu Cẩn Văn thực sự ác liệt, âm hiểm lại giảo hoạt đến nhường nào, e rằng sợ chỉ người ‘bạn’ nhiều năm của anh ta như Triệu Cách Phi mới rõ ràng được.
Vì thế cho nên đại luật sư Triệu khẳng định sẽ là một kẻ đáng thương rơi vào trong tay bác sỹ Diêụ
Diêu Cẩn Văn là khắc tinh của anh. Triệu đại luật sư bách chiến bách thắng, quả cảm anh dũng, hùng hổ chiến đấu ở khắp mọi nơi, chính là ngoại trừ trước mặt cái tên mà anh vừa nghe tiếng đã sợ vỡ mật này.
Dường như tiết mục mỉm cười vô tội bức hôn hiện tại đã nằm trong phạm trù thấy mãi thành quen, Triệu Cách Phi bị đối phương tra tấn thống khổ không gì sánh được, thầm nghĩ cho dù chính mình phải yêu phụ nữ cũng tuyệt không thích một người đàn ông như thế.
“Cách Phi, chẳng lẽ tôi không đẹp sao? Vì cái gì anh luôn cự tuyệt tôi chứ?” Diêu Cẩn Văn hơi u oán mà khàn khàn nói. Giọng điệu này phối hợp với gương mặt thuần lương ‘quốc sắc thiên hương’ lại thêm khóe miệng hơi hơi cong xuống của anh ta, tự nhiên tản mác ra một khí tức gợi cảm đến mê người.
Triệu Cách Phi không thể phủ nhận Diêu Cẩn Văn là một mỹ nhân ngàn dặm mới có một người. Song, không phủ nhận không có nghĩa là anh sẽ chấp nhận – Nói xem, các bạn có thể chấp nhận một người đàn ông sẵn sàng ném khúc xương ra rồi bảo mình ngậm về vào bữa cơm sao? “Họ Diêu kia, muốn tôi chấp nhận cậu trừ khi tôi biến thành cẩụ” Triệu Cách Phi vươn tay ngăn chặn đôi môi dí sát lại một lần nữa của Diêu Cẩn Văn. Diêu Cẩn Văn nghĩ nghĩ hồi lâu, giật mình cười nhẹ “Ngại quá, bệnh nghề nghiệp thôi mà. Phi Phi ngoan, đừng để ý, cùng lắm thì lần sau tôi sẽ ném đĩa ha…”
“Họ Diêu kia, tôi cảnh cáo cậu còn dám dùng cái tên ghê tởm như vậy để gọi tôi, tôi sẽ đập nát viện thú y của cậu ” Triệu Cách Phi không thể nhịn được nữa mà buông lời uy hiếp.