⬅ Trước Tiếp ➡
Mặc dù Hồ An Tuyết tự mình biết chừng mực, nhưng những lời này được Hồ An Phong nói ra, lập tức trở nên rất khó nghe. Hồ An Phong không biết xu hướng tình du͙c của cô, khẳng định cũng không nghĩ tới tầng quan hệ này, đoán chừng chỉ là sợ mình nói xấu anh trai, châm ngòi quan hệ vợ chồng bọn họ. Hồ An Tuyết tất nhiên sẽ không làm như vậy, cho dù biết tình cảm giữa hai người bọn họ không tốt, cô cũng sẽ không đi làm chuyện bất lợi cho tình cảm của bọn họ, dù sao bọn họ là vợ chồng, mà mình, chỉ là người ngoài. Cố thêm một ngày nữa là được rồi, chờ ngày mai hai người các cô xem xong kết cục của phim truyền hình, cô sẽ không lui tới thường xuyên với Hàng Ảnh nữa.
Hồ An Tuyết chịu đựng rung động trong lòng mà xem xong kết cục của phim với Hàng Ảnh, Hàng Ảnh lại lên tiếng hẹn cô cùng xem phim mới, Hồ An Tuyết uyển chuyển từ chối, lý do là mấy ngày sau cô phải tăng ca thường xuyên. Cũng không thể xem là Hồ An Tuyết nói dối, quả thật cô phải tăng ca, nhưng cũng không đến mức bận rộn đến không có một chút thời gian rảnh rỗi nào. Để thể hiện mình bộn bề nhiều việc, buổi tối khi rảnh rỗi Hồ An Tuyết đành phải hẹn vài người bạn ra ngoài giải sầu.
Trên thực tế cô cũng không thích làm quen với nhiều bạn bè, cô lười xử lý quan hệ giao tiếp, nhưng người bạn này thật sự quá nhiệt tình, hơn nữa cô cảm thấy, bây giờ cô cần tìm một người có nhiều điểm chung để tâm sự.
Hồ An Tuyết nói cho người bạn Tôn Tuyền nghe chuyện của mình và Hàng Ảnh, đương nhiên, cô không nói đây là chuyện riêng của mình, chỉ nói là chuyện của một cư dân mạng mà cô quan tâm.
Nghe xong, hai mắt Tôn Tuyền bỗng nhiên sáng lên, "Oa, đây không phải là phiên bản hiện thực của truyện chị dâu em chồng sao? Tớ thích nhất Mau nói cho tớ biết, bạn trên mạng này có biệt danh là gì, em cũng đi theo dõi cô ấy "
Hồ An Tuyết "Ách, tớ cũng chỉ là ngẫu nhiên theo dõi cô ấy, cô ấy cũng không phải chủ blog lớn, không có fan, vẫn là không nên quấy rầy cô ấy."
Tôn Tuyền "Vậy được rồi, nếu như có phần tiếp theo cậu nhất định phải nói cho tớ biết. Chắc chắn người chị dâu này có ý với em chồng, tớ cá, nhất định có phần tiếp theo.”
“Ừ, được.” Hồ An Tuyết cười cười, thuận miệng đáp ứng.
Sau khi nghe Tôn Tuyền phân tích, trong lòng Hồ An Tuyết có chút vui sướng, mặc dù đây chỉ là miêu tả đến từ một phía của cô, càng có thể là do Tôn Tuyền dùng cảm xúc cá nhân của mình phán đoán động cơ của người khác, nhưng cô vẫn sẽ vì cái suy đoán đó mà vui vẻ, mặc dù cô biết các cô sẽ không có phần tiếp theo.
Liên tục vài ngày không về nhà ăn cơm tối, mỗi ngày đều hơn hai mươi ba giờ mới về đến nhà, Hồ An Tuyết dĩ nhiên không thấy được Hàng Ảnh. Cô cũng không biết Hàng Ảnh có về nhà hay không, cửa phòng ngủ Hàng Ảnh đóng chặt, không có một chút động tĩnh, mấy ngày nay ban đêm cô cũng không nghe thấy tiếng mở cửa nữa, tựa hồ như Hàng Ảnh đã biến mất khỏi cuộc sống của cô trong nháy mắt.
Mặc dù Hồ An Tuyết biết, đây mới là cuộc sống vốn có của cô, nhưng nội tâm vẫn như cũ nhịn không được mà cảm thấy mất mát.
Hồ An Tuyết lặng lẽ rửa mặt xong về giường nằm, cô phát hiện wechat của mình có mấy tin nhắn chưa đọc, không cần đoán, nhất định là của Tôn Tuyền.
Cô cũng không phản cảm với tin tức của Tôn Tuyền, ngược lại cảm thấy có chút chờ mong, mặc dù hai người quen nhau trên mạng mới một năm, cũng chỉ gặp nhau ngoài đời mấy lần, nhưng cô rất thích nói chuyện phiếm với Tôn Tuyền. Các cô có xu hướng tình du͙c giống nhau, khi nói chuyện phiếm hoàn toàn không cần che giấu, các cô còn có rất nhiều sở thích giống nhau, Tôn Tuyền thường xuyên chia sẻ cho cô một số câu chuyện rất thú vị.
⬅ Trước Tiếp ➡