⬅ Trước Tiếp ➡
Lần trước ăn ở chỗ này một lần, sau khi trở về, Sở Phóng liền trực tiếp cạp đất mà ăn gần nửa tháng.
Đương nhiên Khương Hạo Dịch đương không quan tâm đến số tiền ít ỏi đó, cậu gọi nhân viên phục vụ để order một số món ăn đặc trưng,
sau đó đưa thực đơn cho Sở Phóng, "Cậu xem có muốn ăn gì nữa không?"
Sở Phóng cũng không khách sáo với Khương Hạo Dịch, anh lại gọi thêm hai món mình thích ăn.
Đồ ăn được bưng lên rất chậm, trong lúc đợi món, Sở Phóng uống nước trái cây vừa được bưng ra, ngay khi anh vừa uống một ngụm nước trái cây đậm đà vào trong miệng, anh liền nghe thấy Khương Hạo Dịch mở miệng hỏi: "Hôm qua cậu đã thấy chưa?"
Sở Phóng lập tức nuốt không trôi ngụm nước trái cây đó, hơn nữa anh còn trực tiếp làm cho mình bị sặc, "Nhìn ... Thấy cái gì?"
Khương Hạo Dịch chậc một tiếng, sau đó gõ bàn, "Đừng giả ngu với tôi. Tôi uống say, không phải mất trí nhớ."
Sở Phóng lại nhấp một ngụm nước trái cây để làm trơn cổ họng, sau khi nghe Khương Hạo Dịch nói như vậy, anh cũng không nhịn được mà vô thức mở miệng oán hận một câu, "Làm như cậu rất ít khi uống say."
Khương Hạo Dịch hừ lạnh một tiếng, "Ngày hôm qua tôi lại rất tỉnh táo."
Tỉnh táo đến mức khi tỉnh dậy, cậu vẫn nhớ rõ mọi chuyện ngu ngốc mà mình đã làm tối qua.
Sở Phóng nhìn Khương Hạo Dịch và cười như không cười, "Con người cậu thật thú vị." Giống như nghĩ tới chuyện thú vị gì đó, Sở Phóng lại đột nhiên mỉm cười, "Mẹ kiếp, cậu tỉnh táo cái rắm, cậu tỉnh táo mà cậu còn có thể tuốt dươиɠ ѵậŧ ở trước mặt tôi? Tuốt súng thì cũng có thể tạm chấp nhận, nhưng mẹ kiếp cậu còn..."
Sau khi Sở Phóng nói được một nửa, anh lập tức dừng lại, khóe mắt liếc thấy người phục vụ đang bưng đồ ăn đã đi về phía bên này, cho nên anh miễn cưỡng nuốt những câu sau vào trong bụng.
Sở Phóng không nói lời nào, Khương Hạo Dịch cũng trầm mặc nhìn anh, bầu không khí ngột ngạt đến mức ngay cả người phục vụ đồ ăn cũng có thể cảm thấy được, sau khi bưng thức ăn cho bọn họ, người phục vụ liền vội vàng lui ra ngoài.
Sở Phóng tức giận liếc nhìn Khương Hạo Dịch, anh cầm đũa ở trên bàn lên và trực tiếp ăn một mình.
Tuy nhiên biểu cảm của Khương Hạo Dịch lại trở nên ủ rũ, đôi môi đóng mở mấy lần nhưng vẫn không nói nên lời, cuối cùng vẫn là Sở Phóng không thể chịu nổi, anh ngẩng đầu nhìn cậu, "Có rắm thì mau thả."
Khương Hạo Dịch lúng túng nhìn vào Sở Phóng, cậu muốn nói lại thôi, tuy nhiên sau khi kìm nén một lúc lâu, cậu vẫn nhỏ giọng nói một câu, "Cậu có thể, đừng nói ra hay không?"
Hả?
Sở Phóng còn tưởng rằng đó là một chuyện quan trọng gì đó, một chuyện đáng để Khương Hạo Dịch trở nên xoắn xuýt như vậy.
"Tôi giống người nhiều chuyện sao? Hơn nữa, cho dù tôi nói ra, thì ai sẽ tin tôi?"
Chuyện đàn ông có thêm một cái da^ʍ huyệt thật sự rất bất thường, đúng không? Nếu không phải Sở Phóng tận mắt nhìn thấy, thì anh nhất định cũng sẽ cảm thấy đầu óc của người nói ra những lời này có vấn đề.
Khương Hạo Dịch nhếch môi, "Haiz, tôi cũng không phải là ..." Cậu lại tặc lưỡi một tiếng, sau đó thở dài, cuối cùng cũng không nói gì.
Sở Phóng đã ăn gần xong, anh liếc nhìn Khương Hạo Dịch, phát hiện đối phương vẫn chưa ăn được bao nhiêu, rau trên đĩa đều bị cậu dùng đũa đâm nát, anh đã không thể nhìn ra đó là loại rau gì.
Sau khi ăn uống no nê, Sở Phóng mới bỏ tâm tư vào những chỗ khác, anh và Khương Hạo Dịch ngồi đối diện nhau, khoảng cách không xa cũng không gần, nhưng anh vẫn có thể mơ hồ nhìn thấy vết đỏ trên mặt đối phương, cuối cùng anh không kiềm được sự tò mò mà mở miệng hỏi một câu, "Mặt cậu bị làm sao vậy?"
Khương Hạo Dịch đang mơ màng chọc chọc đồ ăn trong bát, tuy nhiên sau khi nghe thấy Sở Phóng nói như vậy, anh liền trực tiếp bỏ đũa xuống, vẻ mặt tràn đầy biểu cảm "còn phải nói sao", sau đó cậu nói với Sở Phóng: "Kỳ Kỳ đánh."
Sở Phóng nhướng mày, "Bạn gái của cậu?"
Khương Hạo Dịch cười lạnh, "Bạn gái cũ."
"Ây da." Sở Phóng cảm thấy hứng thú, trêu ghẹo hỏi: "Sao thế, cậu còn có lúc lật xe sao?"
Biểu cảm của Khương Hạo Dịch ngày càng trở nên bực bội, cậu nhìn Sở Phóng bằng ánh mắt kỳ quái, sau đó nói bằng giọng điệu sâu xa: "Cô ấy nói tôi là gay."
⬅ Trước Tiếp ➡