Nếu không hắn sẽ không kiềm chế được mà tiếp tục muốn cô. Càng ôm cơ thể thơ๓ tho kiều diễm tɾong lòng, lại thêm tiếng nỉ non yêu kiều của người thiếu nữ khiến dương vật dường như muốn lớn thêm một phần. Hắn kéo tay Nhậm Tuyết, đặt vào thứ nóng bỏng ở đũng quần.
Con quái vật ở đó vừa cứng vừa lớn.
"A Không " Nhậm Tuyết hét lên một tiếng, muốn rút tay lại.
"Ngoan, dùng tay em, nếu không tôi lại cắm vào." Vi Sinh Duật giữ chặt tay Nhậm Tuyết, bởi vì hắn còn đang khó chịu, không để ý điều chỉnh lực tay, khiến Nhậm Tuyết lại lần nữa kêu lên đau đớn.
Nhậm Tuyết không còn cách nào, cô biết rõ còn kì kèo thật sự sẽ đi tới bước kia, chỉ có thể thuận the0 hắn mà di chuyển tay. Một tay cơ bản không thể cầm hết con quái vật to lớn kia, Nhậm Tuyết cố động tới tay mỏi nhừ vẫn không thể khiến nó xuấtra.
Cô gấp gáp mà dùng tay còn lại trợ giúp. Thật lâu mới có thể khiến Vi Sinh Duật bắn ra.
Hắn dùng khăn tay lau sach, rồi kéo quần đứng lên muốn rời đi. Nhậm Tuyết hoảng hốt vội vàng vơ lấy tấm vải khoác lên người chạy the0 sau nhưng chưa ra đến gần cửa liền bị hắn đẩy trở lại.
"Em ở lại đây." Vi Sinh Duật chỉ bỏ lại một câu lạnh lùng, sau đó đóng cửa rời đi.
Nhậm Tuyết tuyệt vọng ngồi thụp xuống đất, đờ đẫn mà nhìn vào khoảng không vô định. Bao nhiêu năm chung sống, chưa bao giờ cô nghĩ bọn họ vậy mà đi tới bước đường này.
Nhậm Tuyết không rõ thời gian trôi qua bao lâu, cứ như vậy mà ngồi thẫn thờ dưới đất. Vi Sinh Duật trở lại đem the0 một bàn thức ăn nóng hổi. Toàn bộ đều là những món ăn cô yêu thích, tới cả pudding bình thường hắn luôn cấm cản cô ăn cũng được mang tới một hộp lớn.
"Tiểu Tuyết, tới ăn cơm." Vi Sinh Duật đẩy vào nhìn thấy Nhậm Tuyết ngồi ngơ ngẩn trên nền đất, hắng giọng một tiếng như trách mắng "Lần sau không được ngồi dưới đất như vậy."
Sàn được làm bằng kim loại lạnh lẽo, ngồi như vậy sẽ gây hại đến sức khỏe.
May mắn đây là phòng tạm nghỉ của hắn, vẫn là luôn được bật máy sưởi ấm. Hắn cầm lấy điều khiển cẩn thận tăng nhiệt độ lên một chút. Sau đó quay ra mới bế Nhậm Tuyết đặt trên giường. Cẩn thận dùng chăn quấn cô thành một cái kén. Nhậm Tuyết vẫn như cũ duy trì trạng thái không nói chuyện.
Vi Sinh Duật dịu dàng đưa tới một thìa cơm, tự tay bón đến miệng cho cô.
"Ngoan, đừng nháo." Hắn giữ ở đó đến có chút mỏi tay vẫn không thấy Nhậm Tuyết chịu hé miệng. "Em ăn hết tôi liền thả em ra ngoài."
"Thật không?" Nhậm Tuyết bắt được trọng điểm đột ngột nhìn lên hắn.
"Tôi chưa bao giờ lừa em." Vi Sinh Duật thừa cơ bón cơm vào miệng Nhậm Tuyết, kiên nhẫn đợi cô nhai từng chút một. "Tiểu Tuyết ngoan, không được thân thiết với người khác, có nghe hay không?"
Nhậm Tuyết bị hắn bón tới hai má phồng lên như sóc nhỏ, ngoan ngoãn gật đầụ Dù sao vẫn là phải ra được khỏi đây trước đã, sau đó có thể trốn đi. Cô cũng không tin hắn có thể thần thông quảng đại tới ra nước ngoài túm được cô.
Sau khi bị đút ăn tới no căng bụng, Nhậm Tuyết giữ chăn trên người, the0 sau Vi Sinh Duật về phía phòng mình.