Long Sàng Hoan Ái
Chương 7
⬅ Trước Tiếp ➡
Thời điểm này là khi vừa vào Ngạo quốc, trở thành phi tử của Tần Nghiêu Huyền, lại còn luôn miệng cho mình là công chúa Đại Diễn, thật sự là "vịt không biết sợ sấm" khiến người khác chán ghét.
Đào Hoa lệnh cho Tra Duyệt tránh đường, nàng xoay người ra hiệu cho tỳ nữ sau lưng rồi đi vào cung của mình.
Nhìn khắp nơi đều là cách bày trí thô kệch của Đại Diễn. Một căn phòng nhỏ trang nhã cứ thế treo đầy da thú xương thú. Lúc mới vào cung, Tần Nghiêu Huyền ban thưởng cho nàng bách điểu chăn gấm bị ném sang một bên, mấy miếng da thú ghép lại thành chăn trong cực kỳ quái dị.
Sau khi Đào Hoa tắm xong, thấy Tra Duyệt đem quần áo của Đại Diễn đến nàng liền không hài lòng.
Kiếp trước nàng vẫn luôn nhấn mạnh thân phận của mình là công chúa Đại Diễn, mọi việc đều khác với những cô gái Ngạo quốc, cư xử khác người ở khắp mọi nơi, trông vô cùng khác người nhưng nàng cũng không thay đổi, giống như một người điên tự cao tự đại, bị hậu cung xa lánh cũng thôi đi, còn không ít lần chọc cho Tần Nghiêu Huyền chán ghét.
Nếm trải roi da và các hình phạt thì có là gì, ngay cả quần áo Tần Nghiêu Huyền cũng không cho nàng mặc, khoác trên người chiếc áo trong suốt cực kỳ dâm đãng, trông giống ả kỹ nữ rẻ tiền chờ được lâm hạnh từng đêm.
Nhớ đến người đó không khác gì gặp ác mộng, Đào Hoa không ngừng run rẩy. Sự đau đớn nơi tư mật còn lưu lại như nhắc nhở nàng về mười năm đó, Đào Hoa đã bị Tần Nghiêu Huyền lăng nhục ức hiếp như thế nào, ngày đêm triền miên rút ra cắm vào, bị hắn từng bước một ép thành một nữ nhân dâm loạn không chút liêm sỉ.
Thật may, mọi chuyện vẫn còn sớm.
Đào Hoa nhìn dáng vẻ yêu kiều của mình trong nước.
Thân thể trắng nõn giống như tuyết đầu mùa, hoàn toàn không có vai u thịt bắp giống những nữ nhân Đại Diễn khác, trái lại trông còn mảnh mai hơn cả mỹ nữ Giang Nam của Ngạo quốc. Mái tóc đen nhánh suôn mượt, hai viên nhô lên trước ngực như nụ anh đào, đôi chân thon thả trắng nõn khiến người khác động tâm.
Đào Hoa tiến đến gần hơn, liền nhìn thấy khuôn mặt lộ vẻ ngây ngô của mình, không có kinh nghiệm nam nữ hoan ái, tất nhiên thanh thuần như ngọc. Một cái nhíu mày, một nụ cười cũng phảng phất như gió xuân.
Tần Nghiêu Huyền cũng bị khuôn mặt nghiêng nước nghiêng thành này làm cho cảm động hay sao?
Hẳn là không phải, không phải kiếp trước nàng chưa từng thử cách tự hủy hoại dung mạo của mình, mỗi một lần đều được Tần Nghiêu Huyền dùng hết linh đan diệu dược cứu chữa, nhưng chỉ vì mục đích muốn tự tay hủy hoại nghiêm trọng hơn mà thôi.
Chậm rãi nhắm mắt, Đào Hoa vuốt gò má mình, thầm nghĩ nếu đã được sống lại lần nữa, nàng nhất định sẽ không giẫm lên vết xe đổ.
"Công chúa, người muốn mặc bộ nào? Trường bào da hổ hay áo choàng dài da sói ạ?"
Đào Hoa khoát tay từ chối, nhìn về phía tủ quần áo, tùy ý rút một chiếc váy màu hồng nhạt trong trăm bộ quần áo mà Tần Nghiêu Huyền đã ban thưởng.

⬅ Trước Tiếp ➡