Long Sàng Hoan Ái
Chương 3
⬅ Trước Tiếp ➡
Mỗi một tấc trong miệng đều bị hắn chiếm đoạt, Đào Hoa không nhịn được khẽ hí mắt, lá gan to lên hôn đáp trả lại hắn liền bị thứ dưới người cắm vào làm cho bị động, chỉ có thể mặc cho hắn hưởng thụ mọi thứ.
"Ư, a a. . . Ưm. . ." Đào Hoa bị hôn đến cả người nóng ran, khoái cảm khác thường thiêu đốt toàn thân.
Nàng nhớ người nam nhân này có rất nhiều thủ đoạn trên giường, mỗi một lần đều khiến cho nàng chảy đầy dâm thủy, chật vật không chịu nổi cầu xin hắn.
"Hoa nhi."
Vừa kết thúc nụ hôn sâu, hắn hôn lên khóe môi nàng, gò má, khóe mắt, rồi đến trán. Giống như người bệnh lâu năm gặp được thuốc tiên, hô hấp dồn dập.
"Kiếp này nàng đừng hòng thoát khỏi trẫm.”
Đào Hoa nhớ rõ, kiếp trước khi bị hắn chơi đùa đến vô lực, hắn cũng nói với nàng như vậy. Lời nói của hắn chính là thánh chỉ, vô lý nhưng lại ngang ngược giam cầm tất cả của nàng.
"Không trốn."
Nàng cố gắng nở nụ cười, rõ ràng sợ đến nỗi cả người run rẩy, nhưng lại thử nâng eo tiến sát hắn: "Hoa nhi sẽ đi theo bệ hạ cả đời này, chỉ mong bệ hạ thương xót."
Nàng trốn thế nào đây? Đã từng trải qua mười năm, cho đến khi chết nàng cũng không trốn khỏi hắn được nửa bước. Sự đói khát của nàng bị hắn nắm trong tay, đau đớn tủi nhục là hắn ban cho, xích sắt trói buộc lạnh thấu xương, chân cũng bị hắn tự tay bẻ gãy, ngay cả việc lật đổ đế quốc, sinh linh đồ thán mà cũng không làm hắn động tâm, thì sao có thể vì một người làm trái thánh ý của hắn mà thương xót cho được.
2
Chạy trốn có ý nghĩa gì không?
Đào Hoa nhìn chằm chằm nam nhân phía trên. Nàng biết hắn có chí hướng to lớn, thông minh gan dạ không ai có thể chạm vào. Sau này hắn sẽ là bá chủ của thiên hạ, thế hà cớ gì nàng phải đắc tội với hắn làm gì.
Đặc biệt là khuôn mặt cực kỳ anh tuấn nhưng lại lạnh lùng như băng tuyết này, vừa khiến nàng e sợ, cũng vừa khiến nàng kinh hoàng.
Nam nhân nhìn chằm chằm nàng với vẻ mặt phức tạp, giống như đang tra xét những vấn đề mờ ám nơi cung đình.
Chân mày hắn nhíu chặt, đôi môi mỏng lạnh lùng nhếch lên, hồi lâu sau mới phát ra một tiếng thở dài.
"Nếu nàng mắc phải tội khi quân. . ." Hắn xoay lưng nàng lại, ánh mắt rơi vào mái tóc đen đang rủ xuống như thác nước của nàng, trên sống lưng bóng loáng vẫn còn lưu lại vết roi mấy ngày trước. Hắn mở sợi tơ lụa siết chặt tay nàng ra, sau đó hôn thẳng từ gáy đến eo. Khẽ cắn gặm nhấm, giống như đang chơi đùa.
"Sẽ liên lụy đến cửu tộc, Hoa Nhi biết điều đó." Đào Hoa bị hắn trêu đùa buộc phải khẽ rên, giọng nàng nhỏ nhẹ cực kỳ kiều mỵ, nàng siết chặt áo ngủ bằng gấm có hoa văn hình rồng dưới người, chiếc eo thon nâng lên theo bàn tay của hắn.
"Kể từ lúc Hoa Nhi vào cung thì đã không còn người thân, chỉ có một mình bệ hạ mà thôi."

⬅ Trước Tiếp ➡