Buổi tối, Trần Cừu An phát hiện Phác Ngọc rất nhiệt tình, Phác Ngọc ngồi trên người anh vận động lên xuống, Trần Cừu An ngậm vú cô, cắn mút trong miệng, một lát sau, Phác Ngọc ôm anh thở dốc.
"Hôm nay sao vậy, không vui à?" Trần Cừu An hiểu cô.
Chu Phác Ngọc hôn môi anh: "Không phải, mai em phải trở về Đông Sơn."
Trần Cừu An cười: "Thế nào, không nỡ bỏ lại anh?"
"Ai không nỡ bỏ anh chứ."
Nói thì nói vậy, Phác Ngọc lại vùi sâu vào ngực anh, hít ngửi mùi hương trên người anh, từ từ đi vào giấc ngủ.
Lái xe rời khỏi Đài Bắc, tiến vào đường cao tốc, chuyển sang đường quốc lộ, lên tuyến đường đến Đông Sơn. Thời dân quốc, người nước ngoài xây một loạt căn biệt thự ở vùng Đông Sơn, cây cối xanh um tùm che khuất nhiều tòa biệt thự, trăm năm sau vẫn đứng sừng sững như cũ.
Xe chạy đến đường quốc lộ số 8 giữa ngọn núi phía Nam Đông Sơn, Tống Từ đang ăn điểm tâm sáng ngoài ban công trên lầu hai, Chu Phác Ngọc vừa lên lầu liền nghe thấy tiếng nói cười của Tống Từ.
"Phác Ngọc, đi đường thuận lợi chứ?" Tống Từ bắt chuyện bảo cô ngồi xuống, rót cho cô một tách trà.
Chu Phác Ngọc gật đầu, Trần Du ngồi đối diện cô, hai người liếc nhìn nhau ngay sau đó chuyển tầm mắt. Cô ngồi một lát liền kiếm cớ vào vườn hoa.
Nước suối dẫn qua vườn hoa, đang mùa hoa giấy nở, cô ngồi trên ghế mây, bỗng nhiên có một con mèo nhảy lên ghế dựa, cô vuốt ve đầu nó, con mèo này rất biết hưởng thụ, xoay người, ý bảo cô sờ sờ bụng, Chu Phác Ngọc cười nhìn nó rên khe khẽ, chợt nghe thấy tiếng tách tách.
Cô ngẩng đầu, thấy người tới liền mỉm cười: "Em đến đây khi nào thế."
Trần Nguyệt cầm camera qua đó: "Em đến từ sáng sớm, thừa dịp hôm nay đẹp trời chụp vài tấm ảnh."
Trần Nguyệt là cháu gái Trần Uyên, tuổi Phác Ngọc và cô ấy xấp xỉ nhau, khá thân.
"Thím chăm sóc vườn hoa này không tồi." Trần Nguyệt ngắt một bông hoa giấy.
"Đều là công lao của người làm vườn." Chu Phác Ngọc không chút khách sáo bác bỏ mẹ cô.
Bữa trưa có xương heo hầm bông gòn cách thủy (1) là món Phác Ngọc thích ăn nhất, cô ăn cơm lúc nào cũng thong dong chậm rãi, lúc mọi người đặt bát xuống cô cũng đặt bát xuống theo. Cha con Trần Uyên, Trần Cẩn vào thư phòng bàn chuyện, còn Tống Từ mời cô đi leo núi.
Tống Từ đi phía trước, Phác Ngọc đi theo sau bà, Đông Sơn nhiều cây tùng bách, tháng tư âm lịch hoa thơm cỏ lạ, còn cây tùng bách trên núi vừa mới thay mầm.
"Phác Ngọc, con trai của một người bạn của mẹ."
Tống Từ nói còn chưa dứt lời Phác Ngọc đã cắt ngang lời bà: "Mẹ, con có bạn trai rồi."
"Trần Cừu An?" Tống Từ tiếp lời: "Phác Ngọc, con đã trưởng thành, nên có quyết định cho chính mình."
"Con biết, con với Trần Cừu An rất tốt."
Tống Từ lắc đầu: "Dù có tốt thì sao chứ, cậu ta có thể cưới con không? Gia đình của cậu ta như vậy."
Những lời phía sau, bà không nói Phác Ngọc cũng biết. Chu Phác Ngọc không nói chuyện nữa, không phải cô không rõ nhưng người đang yêu luôn muốn giữ lại chút hi vọng đi.