⬅ Trước Tiếp ➡
Ôn Từ thở phào nhẹ nhõm, tầm mắt đuổi theo bóng lưng anh nhìn ra ngoài.
Ngoài trời vẫn đổ mưa, cậu thiếu niên cúi đầu châm một điếu thuốc, đứng dưới mái hiên một lúc, sau đó sải bước đi vào màn mưa mở mịt.
0 30, cuối cùng Tiểu Lệ cũng đến thay ca cho cô.
Ôn Từ xách cặp, vừa tiến hành giao ca vừa bất mãn nói "Cô lại đi làm muộn."
"Mười mấy phút thôi mà, có đáng là bao đâu "
"Cô đi làm muộn tận 30 phút đấy."
Tiểu Lệ thả một đống xiên tự chọn xuống nồi, đáp lại với giọng đầy bất mãn "Trời ơi Cô cũng đâu phải quản lý, nghiêm túc như thế làm gì?"
Nguyên văn là 关东煮 quan đông chử theo cách gọi của người Trung Quốc hay Oden theo cách gọi của người Nhật gồm một số nguyên liệu như trứng luộc, daikon, koniac, và chả cá đã chế biến được hầm trong nước dùng dashi nhạt có vị nước tương.
Nếu đổi lại là trước kia, có lẽ Ôn Từ sẽ chẳng thèm tranh cãi với cô ta vì một vấn đề nhỏ nhoi này, từ trước đến nay cô luôn là người kiêu ngạo, trong mắt không dính nổi một hạt bụi, không bao giờ để ý tới mấy người không có tố chất như thế này.
Nhưng bây giờ dưới sự bức bách của cuộc sống, tiểu thục nữ cũng không thể không học cách so đo tính toán, tranh giành từng tấc đất...
"Công ty của chúng ta tính lương theo giờ, ca đêm 24 đồng một tiếng, cô đến muộn nửa tiếng tức là tôi phải làm thay cô nửa tiếng đó, cô phải trả tôi 12 đồng."
Tiểu Lệ nhìn cô với ánh mắt đúng kiểu "thật đấy à" "Có đến mức phải làm thế không?"
"Nếu cô không trả tiền cho tôi, ngày mai tôi sẽ nói chuyện này với quản lý, hôm nào cô cũng đi làm muộn, dù sao thì cửa hàng cũng có camera, không ai lười được đâụ"
Tiểu Lệ tức đến mức hai má đỏ bừng, hùng hổ lấy điện thoại ra chuyển tiền cho Ôn Từ.
Lúc Ôn Từ rời khỏi cửa hàng, cô ta còn lẩm bẩm mắng "Đồ Bạch Liên Hoa."
Ôn Từ đứng dưới hiên nhà, nhìn nước mưa như tấm rèm hạt từ trên mái trút xuống, trong lòng đang không biết phải làm thế nào mới có thể trở về.
Ở đây rất gần trường học, taxi chỉ lấy giá khởi điểm, nhưng cũng là nửa tiếng tiền lương làm thêm theo giờ của cô.
Đúng lúc này, bỗng nhiên cô phát hiện trước cửa có một chiếc ô màu đen, đầu ô chống xuống nền còn đọng lại một vũng nước.
Cô quay đầu nhìn Tiểu Lệ, chiếc ô hoa của cô ta đang treo cạnh cửa, chiếc ô màu đen này... hẳn là không phải của cô ta.
Chẳng lẽ là của khách quên không cầm đi?
Không đúng, trời mưa liên tục suốt hai tiếng đồng hồ, sao khách có thể bỏ quên chiếc ô này ở đây được?
Hơn nữa từ nãy đến bây giờ... tổng cộng cũng chỉ có một vị khách vào cửa hàng.
Ôn Từ nhìn đồng hồ, muộn lắm rồi.
Thế là cô dứt khoát lấy giấy ghi chú trong cặp xách ra, viết phương thức liên lạc của mình và lý do mượn ô rồi dán vào tường, sau đó cầm ô đi vào trong màn mưa.
Chiếc ô màu đen này rất nặng, khung xương cũng rất lớn, lúc bật ra nhìn hệt như một cái lồng bảo hộ ôm trọn lấy cơ thể nhỏ nhắn của cô, che chắn cẩn thận đến mức nửa giọt mưa cũng không bắn lên người.
Cảm giác rất an toàn.
Tiết học buổi sáng ngày hôm sau, mưa vẫn rả rích rơi không ngừng.
Ôn Từ vừa mới bước ra khỏi cửa lớn của ký túc xá nữ thì bạn cùng phòng Kiều Tịch Tịch đã chạy tới, níu lấy tay cô "Oa Ô của cậu to thế Cho mình che với."
"Ừ."
Ôn Từ dịch mái ô về phía cô ấy.
Cô cầm theo chiếc ô này cũng là để lát nữa sau khi tan tiết học thể chất sẽ đi thẳng đến cửa hàng tiện lợi để trả ô.
Kiều Tịch Tịch hỏi cô "Đúng rồi, huấn luyện viên đã gửi mẫu đơn xin trợ cấp cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn vào nhóm lớp, cậu tải về chưa?"
"Chưa, mình không làm đơn xin trợ cấp cho sinh viên có hoàn cảnh khó khăn."
⬅ Trước Tiếp ➡