⬅ Trước Tiếp ➡
Thư Mạn Thanh đang đứng cạnh tủ treo tranh sơn thủy, Ôn Từ nhận ra đó là bảo bối quý giá của ba mình... "Lệ Thủy Đồ".
Thấy Ôn Từ về nhà, Thư Mạn Thanh cất tiếng nói chuyện với cô "Bân Bân, mau ăn cơm đi, đói lắm rồi đúng không?"
Ôn Từ cầm đũa, cúi đầu ăn mấy miếng "Mẹ, tay nghề có tiến bộ nha "
"Vậy sao?" Thư Mạn Thanh cẩn thận từng li từng tí đặt bức tranh sơn thủy kia xuống, sau đó ngồi vào bàn cầm thìa múc thử một miếng, Ôn Từ còn chưa kịp ngăn lại thì bà đã nuốt xuống.
"Khụ khụ, khụ..."
Mặn đến mức khiến bà ho khan một hồi.
Ôn Từ bất lực mỉm cười, đưa nước cho mẹ, Thư Mạn Thanh vội nhận lấy uống một hớp lớn.
"Đừng ăn nữa, gọi đồ ăn ngoài đi." Thư Mạn Thanh nhíu mày.
"Không sao đâu ạ, chắc vừa nãy mẹ ăn phải chỗ cơm chưa đảo đều, thật ra vẫn ngon mà." Ôn Từ lại ăn thêm một miếng nữa "Uống nhiều nước là được, đừng lãng phí."
Thư Mạn Thanh nhìn cô với vẻ mặt đầy áy náy "Bân Bân, mẹ không thể chăm sóc tốt cho con."
"Mẹ tự chăm sóc cho mình là được, đừng làm con lo lắng."
Mẹ của Ôn Từ là đại mỹ nhân chân chính trong một gia đình thư hương truyền thống, đôi tay mười ngón ngọc ngà mảnh khảnh của bà chỉ biết đánh đàn, vẽ tranh và viết thư pháp, nào đã từng dính đến củi gạo dầu muối của cuộc sống thường ngày?
"Tối nay mẹ phải đến bệnh viện chăm sóc ba ạ?"
"Ừ."
Ôn Từ vội nói "Vậy khi nào con tan làm sẽ tới thay cho mẹ."
"Thôi không cần đâu, con cứ về nhà nghỉ ngơi đi, sáng thứ hai còn có tiết mà, ở phòng bệnh cũng có giường nhỏ, mẹ không mệt đâụ"
"Được rồi."
Ba của Ôn Từ bị vỡ mạch máu não sau khi nghe tin gia đình phá sản phải gánh món nợ ngân hàng khổng lồ, may mắn cấp cứu giữ được tính mạng nhưng từ đó đến nay vẫn luôn ở trong tình trạng hôn mê, cũng chính là "người thực vật" mà mọi người hay nhắc đến.
Cả gia đình chỉ còn Ôn Từ và mẹ nương tựa vào nhau, kham khổ chống đỡ căn nhà phất phơ trước gió này.
"Mẹ, sao tự nhiên mẹ lại lấy bức "Lệ Thủy Đồ" ra vậy? Mẹ định mang đến bệnh viện sao?"
"Không phải, lát nữa sẽ có người tới đây mua tranh."
Trái tim Ôn Từ thoáng lặng đi "Đây là bức tranh mà ba yêu thích nhất."
"Nhưng chi phí sinh hoạt và tiền học của con..."
"Con có thể nộp đơn xin khoản vay sinh viên, học phí cũng có thể được chi trả bằng học bổng, hơn nữa mỗi tối con đều đi làm thêm, chúng ta không được bán bức tranh này "
Thư Mạn Thanh lắc đầu "Con học múa cổ điển, giày dép quần áo có rất nhiều chỗ cần dùng đến tiền, chút tiền của khoản vay sinh viên làm sao mà đủ được?"
Ôn Từ biết dù mẹ phải chịu biết bao khổ sở cực nhọc thì bà cũng chỉ muốn cô có thể sống một cuộc sống vẻ vang như trước đây.
Nhưng... sao có thể như vậy được chứ?
Từ ngày nhà họ Ôn phá sản, cô không còn là đóa hoa phú quý trong nhân gian được bao bọc nuôi dưỡng bởi nước ấm đất màu nữa.
Ôn Từ không khăng khăng giữ lấy ý kiến của mình nữa, cô lẳng lặng cúi đầu ăn cơm, sau đó khoác cặp chuẩn bị đến cửa hàng tiện lợi để bắt đầu công việc làm thêm buổi tối.
Lúc này, thím của cô tên Tưởng Linh bước vào nhà.
Nhìn thấy bà ta, sắc mặt của Ôn Từ lập tức lạnh đi "Thím tới đây làm gì?"
"Tôi tới lấy tranh." Tưởng Linh cầm túi xách LV bản giới hạn, ăn mặc như một quý bà, ngay cả giày cũng không thèm cởi đã đi thẳng vào trong nhà, sau lưng còn có hai người công nhân đi cùng để bê tranh giúp bà ta.
"Tay chân cẩn thận vào, đây là bản gốc đấy, làm hỏng là các người chết chắc với tôi "
Ôn Từ nhìn mẹ mình vẫn luôn im lặng đứng một bên thì nóng nảy vô cùng "Mẹ Mẹ bán tránh cho nhà họ sao?"
Thư Mạn Thanh mím môi không nói gì.
⬅ Trước Tiếp ➡