Tám giờ tối, Ôn Từ về đến nhà, vừa cắm chìa khóa mở cửa ra đã nghe thấy tiếng động lạ bên trong.
Cô nhìn thấy một đôi giày da của nam ở cạnh cửa, trái tim lập tức đập thình thịch như muốn rớt khỏi lồng ngực.
Cửa phòng ngủ mở hé ra một khoảng, giọng nói khổ sở van xin của mẹ cô Thư Mạn Thanh truyền đến "Xin đừng như vậy, tiền của các anh chúng tôi nhất định sẽ trả, chỉ cần các anh thư thả cho chúng tôi một thời gian."
"Tôi đã thư thả cho các người một thời gian rất dài rồi đấy, hay là như vậy đi, hôm nay cô theo tôi rồi sau đó tôi sẽ về nói lại với cấp trên."
Ôn Từ nghe ra đây là giọng nói của tên quản lý ở công ty cho vay nặng lãi.
Lần trước lúc mẹ cô đến đây trả nợ, cô cũng đi theo, khi ấy còn nhìn thấy đôi mắt híp của tên quản lý này dính chặt trên người mẹ, đảo qua đảo lại.
Ngay sau đó, trong phòng ngủ truyền đến tiếng bình hoa bị đập vỡ, còn có tiếng kêu run rẩy sợ hãi của mẹ.
Da đầu Ôn Từ tê rần lên, cô chẳng quan tâm gì nữa, bất chấp tất cả xoay người vồ lấy con dao gọt hoa quả trên bàn trà rồi xông vào trong phòng
Người đàn ông kia đang ấn Thư Mạn Thanh nằm xuống giường, nhìn thấy Ôn Từ cầm dao hùng hổ xông vào thì trên mặt để lộ biểu cảm dữ tợn.
Ông ta giật nảy mình, vội vàng lùi lại "Mày... mày đừng kích động, mày lại còn định giết người nữa à?"
"Cút Cút ra ngoài " Ôn Từ giận dữ rống ầm lên "Cút ra khỏi nhà tôi ngay "
Tên quản lý chật vật vồ lấy chiếc cặp vứt lăn lóc dưới đất, dựa sát lưng vào tường cẩn thận di chuyển về phía cửa ra vào, run rẩy hệt như một con chuột bị dọa sợ, vừa ra đến cửa đã quay người chạy trối chết.
Lúc ra đến cửa nhà, ông ta vẫn không khách khí gào ầm lên "Còn tiếp tục không trả tiền thì lần sau người đến đòi nợ sẽ không phải tao nữa đâu Chúng mày cứ chờ đấy "
Người đàn ông rời đi, cả căn nhà lập tức trở nên yên tĩnh, yên tĩnh đến mức khiến cho lòng cô nổi một trận tê dại, phát hoảng.
Hai tay buông thõng, con dao gọt hoa quả cũng rơi xuống đất phát ra âm thanh chói tai.
Ôn Từ dựa lưng vào tường ngồi xổm xuống, quàng tay tự ôm lấy cơ thể mình, toàn thân run rẩy...
Từng giọt nước mắt của sự tuyệt vọng trào ra, trượt dài trên hai má.
Thư Mạn Thanh vội vàng nhào tới ôm chặt lấy Ôn Từ, luống cuống an ủi cô "Bân Bân, mẹ không sao, mẹ không sao thật mà, con đừng sợ."
"Là mẹ không tốt, mẹ không bảo vệ tốt cho con, lại để con trải qua những chuyện này..."
Ôn Từ cũng đưa tay ôm lấy cơ thể gầy gò của người phụ nữ, cô ôm rất chặt, dùng hết sức lực của mình để ôm, hai hàm răng nghiến chặt vào nhau, cực lực khống chế dòng cảm xúc đang cuộn trào trong lòng...
"Con bảo vệ, phải là con bảo vệ mẹ mới đúng."
"Bân Bân, mẹ chỉ muốn con có thể trưởng thành, đây là nguyện vọng duy nhất của mẹ."
Hai mẹ con an ủi nhau một lúc lâu cuối cùng cũng bình phục lại.
Thư Mạn Thanh thu dọn mảnh vỡ bình hoa rải rác trên mặt đất, trả lại dáng vẻ ngăn nắp gọn gàng của căn nhà.
"Mẹ, tiền nợ của bọn cho vay nặng lãi thì sao? Liệu chúng có sai mấy người còn xấu xa hơn cả tên quản lý kia đến đòi nợ không?"
"Mẹ sẽ nghĩ cách, con đừng sợ."
Ôn Từ vội vàng đem toàn bộ số tiền mình kiếm được từ việc làm thêm gần đây chuyển cho mẹ, nhưng tổng cộng cũng chỉ có hơn một nghìn, đúng là chỉ buộc chân voi, như muối bỏ bể.
Thư Mạn Thanh lắc đầu, nói với Ôn Từ "Mẹ không cần tiền của con, con cứ giữ lại làm tiền sinh hoạt đi."
"Con có tiền sinh hoạt rồi." Ôn Từ nhét tiền vào túi mẹ "Mẹ cầm đi, con có tiền thật mà, thẻ cơm mới nạp 200 cách đây không lâu, cũng đủ ăn một thời gian dài rồi."
Thư Mạn Thanh thở dài ảo não.