Chương 2
chơi được với cô, đối với Kỷ Thu mà nói thì cũng chẳng khác biệt gì.
Ra khỏi cổng trường thì trời đã tối hẳn, Kỷ Thu tăng tốc, lúc về đến phòng trọ thì Lâm Nhung đã đợi sẵn ở đó.
Cùng chờ cô còn có bộ quần áo mà Lâm Nhung đã chuẩn bị sẵn từ trước.
Áo thun trắng sạch sẽ, váy ngắn kẻ caro màu hồng nhạt.
Kỷ Thu nhìn bộ đồ trong tay Lâm Nhung, hỏi "Bộ này cũng được à?" Bản thân Lâm Nhung ăn mặc rất gợi cảm, cổ chữ V sâu màu xám nhạt để lộ nửa khuôn ngực trắng nõn, phối cùng quần short và tất lưới đen, lớp trang điểm tinh tế, tóc dài buông xõa, cả người toát lên vẻ quyến rũ mơ màng.
Kỷ Thu vẫn luôn nghĩ rằng mình cũng nên ăn mặc giống như Lâm Nhung, gợi cảm một chút, khoe ra vòng một một chút.
Lâm Nhung lắc đầu "No no no, thân hình học sinh như em thì nên mặc kiểu trong sáng ngây thơ một chút, mấy ông chủ rất mê kiểu như em đấy, nhất là em vẫn còn là 'zin'." Kỷ Thu đỏ mặt thay đồ, bộ đồ hơi chật, đường nét vai và cổ được tôn lên hoàn hảo, vòng eo thon trắng mịn ẩn hiện mỗi khi cô bước đi.
Lâm Nhung bảo cô xoay một vòng cho cô ấy xem, Kỷ Thu hơi xấu hổ, vừa xoay vừa kéo vạt váy.
Vạt váy vừa kéo xuống thì vòng eo lập tức lộ ra.
Che eo lại thì đường cong hông lại hiện ra.
Khiến mặt Kỷ Thu đỏ bừng, không biết giấu chỗ nào cho phải.
Rõ ràng là một bộ đồ thuần khiết, vậy mà cô lại cảm thấy bản thân như trần trụi, xấu hổ đến mức không dám ngẩng đầụ Lâm Nhung vừa cười vừa giúp cô chỉnh lại váy áo, rồi nói "Chính là phải như vậy đấy, nửa kín nửa hở thế này mới là quyến rũ nhất." Kỷ Thu gật đầu, để mặc cho Lâm Nhung sắp xếp.
Tóc xõa ra, cài thêm một chiếc kẹp nhỏ bên tai, trang điểm nhẹ nhàng.
Trước khi ra cửa, Lâm Nhung lại hỏi thêm lần nữa "Em thật sự quyết định rồi chứ?" Kỷ Thu gật đầu, trông cực kỳ nghiêm túc.
Bộ dáng học sinh nghiêm túc ấy khiến Lâm Nhung bật cười, cô ấy khẽ xoa đầu Kỷ Thu "Đến nơi rồi thì cứ đi theo chị, ông chủ bảo em làm gì thì em cứ làm đó, đừng rụt rè là được.
Nếu may mắn, biết đâu hôm nay là xong việc luôn, cả học kỳ này em khỏi lo tiền sinh hoạt rồi." "Dù sao thì, cũng kiếm tiền nhanh hơn so với làm việc chui ngoài kia." Kỷ Thu gật đầu, bước lên xe của Lâm Nhung.
Trường học nằm ở vùng ngoại ô phía nam, còn nơi hội họp thì ở trung tâm thương mại phía bắc.
Buổi tối ít xe, chạy cũng nhanh.
Nhưng Kỷ Thu lại cảm thấy quãng đường này dài đằng đẵng.
Giống như từng nhát dao cùn cứa vào da thịt, hành hạ trái tim cô từng chút một.
Lâm Nhung hình như cũng nhận ra cô đang lo lắng, nhân lúc dừng đèn đỏ, đưa điện thoại cho cô.
Màn hình dừng ở cảnh một nữ sinh mặc đồng phục đang mỉm cười.
Là kiểu dịu dàng đặc trưng của nữ sinh Nhật Bản.
Kỷ Thu nhấn nút bỏ tạm dừng, thấy cô gái trong video đang cười nói gì đó với giọng nam ngoài hình.
Không có phụ đề, Kỷ Thu không hiểu bọn họ đang nói gì.
Lâm Nhung liếc mắt nhìn sang, thấy Kỷ Thu vẫn ngơ ngác nhìn về phía trước, liền lướt ngón tay một cái, dừng lại đúng ở giữa màn hình.
Mặt Kỷ Thu lập tức đỏ bừng.
Đồng phục của nữ sinh Nhật Bản trong video đã bị vén cao lên, áo ngực bị kéo xuống, cặp ngực đầy đặn bị người đàn ông