Chương 8
Tạ Nhan vố muốn đi lên dìu ông, kết quả Phó gia gia bước đi như bay.
Phó Thanh đem bát mì duy nhất trên bàn đưa cho Tạ Nhan, Tạ Nhan trước nói tiếng cảm ơn, phát hiện bên trong có hai cái trứng gà chiên vàng óng ánh.
Tạ Nhan phản ứng chậm nửa nhịp, đây là muốn tổ chức sinh nhật ăn mì trường thọ.
Cậu để đũa xuống, ngẩn đầu lên nhìn Phó Thanh, ngữ điệu trịnh trọng "Cảm ơn"
Vô luận cậu có thích sinh nhật mình hay không, tâm ý người khác đối với mình cũng là đáng cảm kích. Cậu từ nhỏ không gặp được cái gì thiện ý, ngoại trừ cảm tạ, cũng không biết nên nói gì, làm gì.
Tạ Nhan vừa ăn vừa nghĩ, luôn có chuyện mình sẽ giúp được đối phương. Nếu như Phó Thanh làm đại ca muốn đánh nhau, cậu có thể vào trận, đánh ba người cũng không thành vấn đề.
Phó Thanh ngồi ở đối diện, anh không ăn, nghiên đầu nhì ra cửa sổ, tình cờ quay lại, lại liếc nhìn Tạ Nhan. Có lúc vừa vặn ánh mắt chạm nhau, Phó Thanh sẽ hướng cậu gật đầụ
Trong raw theo mình hiểu là "chỉ lên đầu cậú nhưng mình thấy không hợp ngữ cảnh, nên mạn phép thay đổi a.
Tạ Nhan ăn rất an tâm. Tuy rằng cậu không trải qua nhiều lần sinh nhật, cũng từ vài lần trong trí nhớ nhận ra đây là lần an tâm nhất.
Ăn xong mì, Tạ Nhan tự giác thu dọn bát đũa lại bị Phó Thanh đè xuống.
Đôi mắt Phó Thanh màu hổ phách, dưới ánh đèn dường như rất ôn nhu, anh cầm chén đũa lên, nói với Tạ Nhan "Cậu là khách, đi ngủ đi, hôm nay còn mắc mưa."
Tạ Nhan rất hiểu cách đối phó với tình huống người khác ác ý với mình, hiện tại lại không có biện pháp gì, không thể làm gì khác hơn là như bạn nhỏ ngoan ngoãn đi tới gian phòng vừa nãy.
"Đúng rồi"
Tạ Nhan nghe tiếng thu dọn bỗng nhiên dừng lại, Phó Thanh đang nói chuyện, anh dừng một chút, nói tiếp "Hôm nay là sinh nhật hai mươi tuổi của tiểu Tạ, sinh nhật vui vẻ."
Mặc dù Tạ Nhan xấu tính như vậy, tính cách táo bạo, trời sinh đối với sự vật mềm mại thiếu hụt cảm xúc, đều cảm nhận được phần ôn nhu trong câu nói này.
Thật giống như bọn họ từ trước rất quen thuộc, người trước mắt này thật sự giống như vì hai mươi năm trước cậu được sinh ra mà vui vẻ.
Câu nói đầu tiên có thể khiến người ta tâm trở nên mềm mại, một ngày bất hạnh đều tan thành mây khói.
Loại này trải nghiệm quá mới lạ.
Tạ Nhan lỗ tai đỏ lên, mơ mơ màng màng nằm ở trên giường, dùng cánh tay che khuất mắt, nghĩ không hổ là người có thể làm đại ca, thực sự lợi hại.
Liền ở trong lòng mặt niệm một câu "Hai mươi tuổi cố lên."
Sau khi Tạ Nhan ngủ, Phó gia gia tới nhà bếp, đối Phó Thanh nhếch miệng nở nụ cười "Làm sao, đột nhiên đem một bạn nhỏ về nhà? Cô độc đã ba mươi hai năm, coi trọng người ta sao?"
Phó Thanh từ lâu đã biết chính mình không thích phụ nữ, cũng thẳng thắng nói với người thân duy nhất, sống qua nhiều năm như vậy, cũng không tìm được cái người mình thích. Cho nên Phó gia gia đối Phó Thanh nhân sinh đại sự đặc biệt quan tâm, nếu không phải biết Phó Thanh là người không mặc cho người khác định đoạt, đều muốn cưỡng ép anh đi kết giao.
Lúc mới vừa nhìn thấy Tạ Nhan, liền hận không thể thay hai người họ định chung thân.