Chương 6
Bọn họ đều là người xa lạ, vốn không nên có đối thoại như vậy. Hơn nữa Tạ Nhan chưa bao giờ tiếp nhận ý tốt của người khác, hoặc nói cậu chỉ thấy ác ý nhiều hơn, chưa từng gặp qua người tốt, cho nên cũng không nghĩ cõi đời này sẽ có người tốt.
Bất quá bây giờ cùng ngày thường không giống nhau, Tạ Nhan lạnh tê cả da dầu, cậu rất không tĩnh táo, rất không bình tĩnh, ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn, trong hốc mắt bọt nước rơi xuống, giống như là rơi lệ, bất quá Tạ Nhan sẽ không khóc, cậu nghe thấy mình nói "Được."
Dù sao cậu cũng hai mươi tuổi rồi, đối phương còn có thể gạt được cậu sao.
Người nọ nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, quay người đi ngược hướng với trạm xe.
Dường như là đến thời gian quy định, đèn đường rốt cục sáng lên, Tạ Nhan đạp lên nước mưa, đi theo cái bóng của đối phương. Đi được một lúc, hai người liền quẹo vào một cái hẻm nhỏ, ngõ hẻm vừa đen vừa dài, đến cuối mới rộng rãi sáng sủa, là một khu phố cũ, trên đường không có mấy người, lẻ loi vài cửa hiệụ
Lúc người đó dẫn Tạ Nhan đi qua, mấy chủ cửa hàng đó đều chào hỏi, bà chủ hàng lưỡi vịt ân cần, cười nói "Phó ca dẫn người về nhà chơi a? Thật hiếm thấy. Lưỡi vịt mới kho, muốn lấy một chút đãi khách không?"
Người kia liếc nhìn Tạ Nhan một cái, nói với bà chủ "Vậy lấy một chút."
Tạ Nhan chú ý thấy bà chủ mỗi loại đều lấy, gộp lại khẳng định không chỉ có một chút, hơn nữa người kia cũng không trả tiền, trực tiếp xách đi. Người kia lại đi tới một cửa hàng, cầm bao quần áo mới, quấn lấy mấy tầng túi nhựa, vẫn là không có trả tiền.
Trong lòng nghĩ, người này không phải là đi trên con đường "Đại ca" đi? Bất quá cái này không thể hỏi trực tiếp, Tạ Nhan bình thường không thích nói chuyện, lúc này tìm lời để nói "Anh họ Phó sao?"
Người kia gật đầu, trên tóc anh cũng đầy nước mưa, t shirt mỏng manh cũng ước đẫm, cơ bắp bên trong không giấu được, thực sự là hung ác đến càng rõ ràng, rất có phong độ "Đại ca".
Anh ngừng chốc lát nói tiếp "Tôi tên Phó Thanh"
Tạ Nhan không ngờ tới anh sẽ nói tên của mình, cậu nghĩ lúc này hẳn là nên lễ phép xưng hô, trực tiếp tự giới thiệu "Tôi là Tạ Nhan."
"Đại ca" này làm sao vậy? Đời này cậu còn chưa từng kêu ai là ca đâụ
Thời gian nói chuyện hai người đã đi tới trước viện nhỏ. Cửa viện là tấm gỗ, bên ngoài trồng hai cây hòe, Phó Thanh đi lên trước, đẩy cửa ra, bên trong có mấy gian phòng, trong sân còn có cái bàn đá, bên cạnh là mấy cái ghế đá.
Phó Thanh chờ Tạ Nhan tiến vào, mới quay người đóng cửa, "Cậu ngồi đi." Âm thanh liền hơi tăng cao chút "Ông nội, con đã về."
Một ông lão đầu tóc bạc trắng đi ra từ cửa phòng đối diện, ông rất gầy nhưng rất có tinh thần, nhìn ra được thân thể khỏe mạnh, chỉ là chống gậy còn đeo kính đen.
Tạ Nhan sững sờ tại chỗ, cậu từ nhỏ lớn lên ở việm mồ côi, không có cơ hội đến nhà người khác làm khách. Sau đó lớn lên đi chuyển gạch, đóng phim cũng không kết giao được nửa người bạn tốt, cũng không ai mời cậu đến nhà chơi, khiến cho Tạ Nhan căn bản không có kinh nghiệm gặp gia trưởng.
Cậu liều mạng nhớ lại sách giáo khoa tiểu học dạy thế nào, trắc trở lặp lại như vẹt "Ông, ông, ông nội hảo."