Chương 18
Tạ Nhan trưởng thành quá tốt đi, đường nét sâu sắc, ngũ quan nổi bật, không cần đèn tụ quang cùng ống kính cũng có thể khiến ánh mắt người xung quanh tập trung lên mình.
Tôn Hoài Quân cuối cùng cũng nở nụ cười, nói "Tốt Tiểu Tống, cho cậu ấy kịch bản."
Nếu như cửa ải xem mặt này không qua, kịch bản cũng không cần xem nữa.
Tạ Nhan không để ý ánh mắt của người khác, cậu từ nhỏ đến lớn bị người khác nhìn nhiều rồi, Cậu rất phiền chán, sau khi rời khỏi viện mồ côi ra ngoài đều sẽ mang khẩu trang.
Tôn Hoài Quân cũng không vội vã, "Kịch bản cho cậu, cậu có thể xem kỹ một hồi, suy nghĩ xem muốn diễn màn nào."
Tạ Nhan không lên tiếng, gật gật đầụ
Giám chế là bạn cũ của Tôn Hoài Quân, nghe vậy hỏi "Lão Tôn, ông khi nào lại tốt tính, dễ nói chuyện như vậy?"
Tôn Hoài Quân cười đến rất đắc ý, "Xem mặt mũi này, rất xứng đóng phim của chúng ta."
Câu chuyện Bạch kình bắt đầu khi Lục Phùng Xuân mất đi tiếng nói. Sau khi hắn mất đi cha mẹ người trong thôn đối với hắn đều rất đồng tình, sau đó hắn lại bị sốt cao, vừa câm vừa điếc, liền giúp hắn nhiều hơn. Nhưng mà lâu ngày dài tháng, cũng không biết ai là người bắt đầu, bên trong đồng tình thương hại lại ẩn dấu trào phúng.
Dù sao chỉ là người tàn phế thôi.
Tạ Nhan lật về sau hai trang, chính là cảnh tưởng Lục Phùng Xuân còn nhỏ lần đầu tiên gặp phải cá voi sát thủ.
Một người cô độc, gặp phải một con cá voi cô độc.
Cậu chọn diễn đoạn này.
Tôn Hoài Quân vừa nghe liền mắng "Tiểu tử này ỷ đẹp làm càng, vừa đến liền chọn đoạn khó như vậy."
Giám chế còn muốn khuyên nhủ, chỉ thấy Tôn Hoài Quân vỗ bàn "Mày mày đẹp đẽ, lá gan cũng nên lớn như vậy "
Giám chế "...được thôi, ông vẫn luôn là ép người ta đến điên."
Cảnh này cũng không có nhiều diễn biến tình cảm, lại cực kỳ tỉ mỉ. Lục Phùng Xuân là người câm, thân thế đáng thương, người trong thôn từ đồng tình đến kín đáo bài xích mà cách li hắn ở ngoài. Hắn ngây thơ lại mẫn cảm mà nhận ra được tất cả những thứ này, lại như một du hồn cô độc, tự do tại ngoài thôn, thậm chí hồi lâu chưa cùng người khác trao đổi.
Một ngày kia, Lục Phùng Xuân như mọi ngày lái chiếc cũ thuyền trong nhà, một mình trên mặt biển xanh lam tắm nắng, nhưng mép thuyền chợt sóng nước cuồn cuộn, Lục Phùng Xuân nhìn thấy một mạt bóng màu đen.
Là một con cá voi sát thủ
Nó rất đẹp, nhưng cũng không giống như trưởng bối trong thôn nói, cùng nhân loại thân cận, mà là đứng ở địa phương xa xa nhìn Lục Phùng Xuân.
Lục Phùng Xuân bị cá voi sát thủ xinh đẹp hấp dẫn, không nhịn được hướng tới gần nó, cá voi sát thủ vẫn là ở tại chỗ cũ, mãi đến tận khi lpc đưa tay chạm vào nó, nói mới đột nhiên nghiên người xuống bắng lên trời đầy bọt nước, mà thân thể Lục Phùng Xuân vì quá nghiên mà rơi xuống biển.
Cậu là đứa trẻ lớn lên ở bãi biển, không thể nào không biết bơi, mượn cơ hội này đến gần cá voi sát thủ.
Cá voi sát thủ lại cho là cậu chết chìm cho nên bơi vây quanh thuyền.