⬅ Trước Tiếp ➡

Tạ Nhan tạm biệt Vương Ninh, từ chối toàn bộ vai diễn bên Trần Thụ. Hình tượng Lục Phùng Xuân trong lòng Tạ Nhan vẫn chỉ là cái bóng mơ hồ, cậu lấy ra sổ ghi chép, đem câu chuyện đại khái viết ra, bởi vì không có tình tiết, không cách nào triển khai tính cách cùng tâm lý, chỉ có thể từ điều kiện khách quan của nhân vật mà bắt đầụ
Hắn là người câm điếc, lại không biết thủ ngữ, nên giao lưu thế nào? Tất cả cách thức văn minh đối với Lục Phùng Xuân đều không có tác dụng, chỉ có thể dựa vào bản năng.
Tạ Nhan nhìn gương suy nghĩ một hồi, làm sao có thể thuần túy dùng tứ chi biểu đạt ý nghĩ. Việc này rất khó cũng rất thú vị, bất quá trong thời gian ngắn cũng không luyện ra được.
Ba ngày tiếp theo, Tạ Nhan lấp kín lỗ tai, không nói thêm câu nào.
Quay thử sắp xếp vào buổi sáng, cậu biết đây là cơ hội hiếm có, cũng đã sớm chuẩn bị những gì mình có thể chuẩn bị, dùng hết khí lực của toàn thân, nếu như vậy vẫn không được nhận thì chứng minh là bản thân vốn không được, cũng không lo lắng hay tiếc nuối.
Huống hồ cậu không cảm thấy bản thân sẽ không diễn được.
Đạo diễn của Bạch kình là Tôn Hoài Quân, năm nay hơn bốn mươi tuổi, người không cao, da dẻ ngăm đen, rất tháo vát cường tráng. Hắn từ nhỏ quay mấy phim tài liệu được giải thưởng lớn, lại quay điện ảnh, cũng được giải thưởng, bất quá đều rất cao siêu ít người hiểu được. Giá trị thương mại không cao, đầu tư cơ bản không thấy có lời. Sau đó rất khó kéo tài trợ. Thêm vào Tôn Hoài Quân vốn là cái tính bướng bỉnh, không thích bị người khác nắm mũi dẫn đi, đơn giản liền tài trợ cũng không thèm kéo, dựa vào tiền tiết kiệm của chính mình cùng công ty của vợ, cũng chậm rãi bắt đầu Bạch kình , chính là thời gian tiêu hao dài một chút.
Tôn Hoài Quân cùng Vương Ninh là bạn tốt nhiều năm, đối với người đối phương đề cử vẫn là hoàn toàn tín nhiệm. Cho dù biết Tạ Nhan xưa nay không chưa diễn qua vai nào nghiêm túc cũng không để ở trong lòng, ngược lại còn rất mong đợi.
Thứ nhất chưa quen với ống kính, rất nhiều linh khí ngây ngô bình thường, tương xứng với nhân vật, thứ hai, chính là tiện nghi.
Về phần kỹ năng diễn xuất thế nào, Tôn Hoài Quân cũng không có để trong lòng, chỉ cần chăm chỉ, có thể chịu được khổ, hắn sẽ dạy dỗ kỹ năng diễn xuất.
Kết quả khi người đến còn chưa thấy mặt đã thấy xa xa một đầu tóc xanh, như bụi cỏ tán loạn. Tôn Hoài Quân cáu kỉnh, sắc mặt lập tức thay đổi, oán giận với giám chế bên cạnh "Đây không phải là đùa giỡn hay sao? Một đầu tóc lục đến diễn Lục Phùng Xuân, ngày hôm nay còn rất nhiều chuyện phải làm, không được để cho hắn trì hoãn."
Khi đang nói chuyện, Tạ Nhan đi tới trước mặt hai người họ, tháo khẩu trang xuống, Tôn Hoài Quân mới nhìn rõ gương mặt cậụ Đạo diễn thấy cả người bất đồng, Tôn Hoài Quân xem người trước tiên xem cốt cách, mặt có thể dựa vào hoá trang thay đổi, cốt cách thì không. Ống kính điện ảnh cực giỏi dìm người ta, có mấy người đẹp thì đẹp, dưới ống kính điện ảnh lại hiện ra dung tục bình thường.
Tôn Hoài Quân ánh mắt tỉ mỉ mà từ trên mặt Tạ Nhan xẹt qua.


⬅ Trước Tiếp ➡