Chương 16
Vương Ninh là biên kịch của Bát vương loạn , lại là vợ đạo diễn, toàn bộ phim từ đầu tới đuôi bà đều tham dự chế tác, đến cắt nối biên tập đều phải nhìn kỹ từng chút, mới chú ý đến Tạ Nhan. Bà kỳ thực chỉ xem ba cảnh diễn của Tạ Nhan, tuy rằng đều là diễn thi thế, nhưng cậu diễn không giống người khác, thậm chí mỗi lần chính mình diễn cũng không giống nhau, mới tìm người có thể liên lạc với Tạ Nhan, hỏi cậu đến tột cùng diễn cái gì. Sau khi nhận được đáp án, liền đem tất cả những cảnh đó đến xem, mới phát giác ra cực kỳ thú vị.
Tạ Nhan là diễn thi thể, nhưng mà không chỉ đơn thuần diễn một cái đạo cụ thịt người. Cho dù là một bộ thi thể, cậu cũng sẽ căn cứ vào cái chết không giống nhau, tình hình không giống nhau mà biến hóa diễn xuất.
Đây là diễn cho chính mình xem, nếu không phải vô tình, không ai sẽ chú ý tới.
Nhưng mà Vương Ninh thấy được, cô nhìn thấy một Tạ Nhan như vậy, khó tránh khỏi chút lòng yêu nhân tài, thêm vào quả thật có một cơ hội, "Tôi có một người bạn cũ, chuẩn bị quay một bộ phim đã rất lâu, vẫn luôn thiếu vai nam chính, không tìm được người thích hợp, cậu có muốn thử xem?"
Tạ Nhan nghe xong, không có lập tức đáp ứng, mà hỏi "Chuẩn bị lâu như vậy, lại là bằng hữu của ngài, làm sao lại không có người chịu diễn?"
Vương Ninh cười khổ "Người bạn này của tôi là người bảo thủ, kịch bản viết đến mấy năm, sửa sửa chữa chữa, diễn kịch cũng không thích người khác quơ tay múa chân, đến đầu tư cũng khó khăn tìm kiếm, thật vất vả chuẩn bị được tiền, lại thiếu người."
"Vai nam chính mà hắn muốn, phải đạt được hai yêu cầu, một là lớn lên đẹp trai lại phải trẻ trung, thứ hai là nghiêm túc có quyết tâm đóng phim."
Nói tới đây, Vương Ninh dừng một chút, "Có thể lớn lên dễ nhìn lại nguyện ý chịu khổ, sớm nên nổi tiếng, đều rất cao giá, hắn không trả nổi. Cho nên tôi vừa nhìn thấy cậu, liền nghĩ cùng hắn đề cử. Bất quá bộ này tuy nói là vai nam chính, cũng chỉ là bộ phim nhỏ, thù lao càng không phải nói."
Vương Ninh là người luôn ngay thẳng, nếu Tạ Nhan thật sự muốn thử xem, cô cũng sớm nói thật.
Lý do này thật hoang đường.
Tạ Nhan hít một hơi thật sâu, bỏ nước trái cây xuống, ngón tay ấn lên ly "Tôi muốn đi"
Cậu muốn đóng phim.
Tác giả có lời muốn nói
Dương Tầm, sa điêu cơ hữu tương lại của Tiểu Tạ
Phó Ca hôm nay chính là tiền nhiệm giáo bá trong Wechat, giáo bá này kẹt ở Tiểu Tạ không qua được.
Huhu đoạn tác giả muốn nói này mình tra mãi vẫn không hiểu được T.T thỉnh cao nhân chỉ giáo
============================================================
Bộ phim kia tên là Bạch kình , vai nam chính là Lục Phùng Xuân, sinh ra ở một làng chài nhỏ trên đảo, lúc mười hai tuổi cha mẹ đều mất vì tai nạn trên biển, từ đó về sau luôn sống một mình, năm mười sáu tuổi vì sốt cao dẫn đến vừa câm vừa điếc, bởi vì sinh ra ở làng chài, cơ hồ tách biệt hoàn toàn với thế gian, lại không có người thân cho nên không được học qua khẩu ngữ.
Bạch kình cá voi trắng
Đây chỉ là bối cảnh nhân vật được đặt ra, kịch bản cụ thể ba ngày sau quay thử mới có.