Chương 14
Tới khi trời tối, Tạ Nhan mới rời giường nấu bát mì, bỏ thêm xúc xích, cậu thật rất dễ nuôi, đối với ăn uống không kén chọn, lúc này lại khó giải thích được nhớ mì trường thọ hôm qua.
E rằng bởi vì đều là mì.
Mì còn chưa ăn xong, tin nhắn của Trần Thụ đã tới, không phải có vai, mà là hỏi cậu "Tạ Nhan, cậu trong Bát vương loạn diễn mấy lần?"
Bát vương loạn là bộ phim chiến tranh cổ trang, bởi vì yêu cầu số lượng thi thể quá lớn, Tạ Nhan thậm chí diễn qua sáu lần thi thể, nhiều lần cách chết cũng khác nhaụ
Tạ Nhan dùng tay trái chọt chọt màn hình "Sáu lần"
Bên kia rất nhanh liền trả lời, "Cậu còn nhớ mỗi lần diễn là cái gì không?"
Tạ Nhan cuối cùng buông đũa, cậu suy nghĩ chốc lát, đem mỗi một thân phận cùng cái chết đều viết xuống, gửi đi.
Qua một hồi lâu Trần Thụ lại trả lời "Hắc, cậu sắp phát tài rồi, vừa rồi là Vương Ninh tìm tôi hỏi về cậu, cô ấy nói muốn tìm cậụ Nếu cậu đồng ý, chiều mai hai giờ gặp ở café Tiểu Kiềụ"
Vương Ninh là biên kịch của Bát vương loạn , cùng đạo diễn Phùng là vợ chồng, một người viết, một người quay, phối hợp hiểu ngầm, trong giới thanh danh rất tốt, số lượng phim tuy không nhiều, nhưng mỗi bộ đều là tinh phẩm.
Tạ Nhan đáp ứng xong, Trần Thụ lập tức cho cậu một vai nhỏ, vừa vặn ở phụ cận tiệm café kia.
Mì đã sớm nguội, Tạ Nhan không có lãng phí, vẫn là từng miếng từng miếng, rất nghiêm túc ăn xong.
Vòng giải trí là nơi dễ dàng tạo ra mộng mơ, thế nhưng Tạ Nhan rất ít nằm mơ. Cậu không nghĩ tới một đêm thành danh, biến thành minh tinh, cậu tiến vào giới này ước nguyện ban đầu chính là muốn đóng phim, hiện tại vẫn không thay đổi.
Đi được tới đâu hay tới đó, có thể diễn liền diễn, không thể diễn liền trở về chuyển gạch.
Ngày tháng có hỏng bất quá cũng do không thể theo đuổi giấc mơ. Mà hiện tại còn có thể, cho nên cũng không hỏng chỗ nào.
Tạ Nhan thập phần tiêu sái nghĩ, dùng nước lạnh rửa mặt, nhìn chính mình trong gương một cái, lại nằm lên chiếc giường nhỏ hẹp, rất nhanh liền ngủ.
Hôm sau khí trời rất tốt, Tạ Nhan vốn là muốn diễn thi thể trong một bộ hình sự trinh sát, nhưng bởi vì một đầu tóc xanh, cùng nhân vật đặt ra không phù hợp, vốn là định đi, lại bị đạo diễn gọi trở về, nói là có thể diễn một tên côn đồ trong quán bar bị bắt, bị nam chủ nắm lấy ép hỏi vừa nãy xảy ra chuyện gì.
Chỉ vài câu thoại, đạo diễn cũng không cho bao nhiêu thời gian lên hình, Tạ Nhan quay xong không đi, mà là tới phía sau chuẩn bị xem chiếu lại. Cậu thân cao, không cần cách quá gần, duỗi thân ló đầu qua xem.
Chú quay phim bên cạnh nhìn Tạ Nhan, rút một điếu thuốc, chỉ vào ống kính, nói "Ai, tiểu tử, cậu lên hình, nhìn còn đẹp trai hơn nam chính."
Tạ Nhan tỉ mỉ nhìn một hồi, nghiêm túc nói "Tôi cũng thấy vậy. Nhưng mà trong cảnh này, tiểu lưu manh không nên sáng hơn cảnh sát."
Đây là cậu cùng nam chính đều diễn không xong. Nhưng mà diễn tốt hay không, có muốn quay lại hay không, cũng không phải do cậu quyết định.
Bên cạnh bỗng truyền tới âm thanh âm trầm "Tiểu tử, lá gan cậu thật lớn, không biết tôi là vai nam chính à "