⬅ Trước Tiếp ➡

Phó Thanh đi về phía nhà kho sau viện đẩy xe ra, xa xa giải thích "Tuyến xe kia là từ nội thành xuất phát, chuyến đầu tiên cũng phải hơn mười giờ."
Mà chỉ cần rời khỏi quảng trường này, đi về trước mấy trạm, những tuyến có thể đi cũng nhiều hơn.
Tạ Nhan không cự tuyệt nữa. Cậu không thích nợ ân tình, thế nhưng nghĩ lại từ hôm qua đến giờ ân tình đã nợ một năm cũng trả không hết, chút chuyện như thế cũng không quan trọng nữa, muốn tính cũng tính không hết.
Cậu đi ra cửa, mới thấy một chiếc mô tô đang đậu, rất ngầu, rất soái, Tạ Nhan không tể cưỡng lại, không tự chủ tiến lên sờ sờ tay lái.
Phó Thanh ném mũ bảo hiểm cho cậu, tự mình cũng đội, nói "Cậu không có bằng lái, lái không được."
Tạ Nhan lui về sau hai bước, nhịn xuống không đến xem lần nữa, lời nói ra liền thập phần nói một đằng làm một nẻo "Tui cũng không nói là muốn lái"
Phó Thanh không tiếp tục vạch trần cậụ
Bạn nhỏ là đang sĩ diện.
Tạ Nhan lần đầu ngồi mô tô, còn là ngồi sau, cuối mùa thu gió thổi thật lạnh, hôm qua lại ngâm nước mưa, hai tay cậu vững vàng vịnh phía sau, đôi mắt đón gió không mở ra được, muốn khóc, còn muốn trợn to mắt.
Đoạn đường này đối với mô tô là rất ngắn, không bao lâu đã đến. Tạ Nhan trước nhảy xuống xe, cởi mũ ra trả cho Phó Thanh.
Trạm này là trung học Lâm Hồ, cách đó không xa là một trường cấp hai. Lúc này những học sinh ngây thơ hoạt bát tới lui, đối với Tạ Nhan và Phó Thanh đứng ở cửa đều khẩn cấp lui xa, vào giờ cao điểm đông người chen chúc như thế, ở bên cạnh bọn họ cũng tự động có khoảng ngăn cách, không ai dám lại gần.
Hai người này đứng chung một chỗ, quả thật là hung ác bình phương.
Hung ác không chỉ nhân hai mà tận mũ hai ý v
Tạ Nhan hơi cúi đầu, tìm tuyến về nơi ở của mình trên bảng ở trạm xe. Tại hẻm nhỏ đối diện cách đó không xa, có mấy người đang quấn lấy nhaụ
Cậu ngoẹo cổ, tránh thùng rác chắn tầm mắt, hơi híp mắt lại, nhìn rõ trong hẻm quả nhiên có người đánh nhaụ Một nam sinh mặt đồng phục cấp hai bị ấn lên tường, phía trước mấy tên côn đồ mười bảy mười tám tuổi không biết đang nói cái gì.
Kỳ thực nếu là trẻ con tầm tuổi nhau ẩu đả, có qua có lại, hoặc là có một bên bị đánh, Tạ Nhan cũng không có ý kiến gì, ngược lại hai bên đều có khả năng đánh nhau cũng sẽ không dễ dàng bị bắt nạt. Bất quá đây coi là lấy lớn ép nhỏ, còn là người xã hội khi dễ trẻ con, tính chất không giống nhaụ
Tạ Nhan nhíu chặt khuôn mặt đẹp, sắc mặt lạnh lẽo, dứt khoát vén tay áo lên, xông thẳng vào cuộc chiến, Phó Thanh cũng không kịp ngăn cản. Tạ Nhan thân cao chân dài, vài bước đi tới trước mặt đứa nhỏ bị bắt nạt, mấy tên côn đồ không để ý, cậu liền đạp cái tên đang nhấn giữ đứa nhỏ, kéo học sinh cấp hai kia đẩy về phía Phó Thanh đang đi tới, trực tiếp đi về hướng những người khác.


⬅ Trước Tiếp ➡