⬅ Trước Tiếp ➡

mắt, liền có tinh thần "Nói với mẹ đi, mẹ là người từng trải, hiểu rõ những chuyện này." Giang Ly miễn cưỡng "ừm" một tiếng, nhỏ giọng nói "Quả cầu ngà voi đó.." Yến Phất Vũ cười nói "Ở trong hộp trên giá sách đó.
Năm đó tuy mẹ đã hứa hôn cho con, lấy đó làm chứng, nhưng thời gian trôi qua, cũng không biết con của Cố tỷ tỷ là nam hay nữ, nếu là con trai, con không thích, mẹ cũng sẽ không đồng ý." Giang Ly đi lấy hộp gỗ sơn đỏ đó, mở ra, dưới ánh đèn nàng thấy trong đựng một quả cầu ngà voi được chạm khắc tinh xảo, được làm từ một khối ngà voi thượng đẳng nguyên khối, quả cầu nhỏ có chín lớp hoa văn chồng chồng, lớp lớp lồng vào nhau, mỗi lớp đều có thể xoay chuyển, ở giữa có một trục có thể nhét hương thơm vào.
Ánh nến mạ lên lớp ngà voi trắng muốt một lớp sơn vàng, nàng cúi đầu nhìn nó, dùng tay gẩy nhẹ hai cái, vật này như định mệnh xoay chuyển linh hoạt trong lòng bàn tay.
Quả cầu trên eo Sở Thanh Nhai khắc hình phượng hoàng, có một chữ "Cố", quả cầu của nàng là loan, không có chữ.
"Hôm nay con nhìn thấy người đó ở trường thi." "Thật sao?
Nếu là con đầu lòng, tuổi này có lẽ đã thành hôn rồi." Yến Phất Vũ suy nghĩ nói.
"Không có." Giang Ly nói theo chữ viết trên hồ sơ "Hai mươi lăm tuổi, chưa kết hôn.
Dung mạo..
khá tốt, tính tình hơi lạnh lùng." Thật ra hôm nay nàng căn bản không dám ngẩng đầu nhìn, không biết tên cẩu quan sàm sỡ nàng là đẹp hay xấụ Tính tình không phải hơi lạnh lùng, mà là rất thô lỗ, nhìn trông rất có vẻ coi thường mạng người.
"Hắn tên gì?" "Sở Thanh Nhai." Tuy Yến Phất Vũ không hỏi chuyện chính sự, nhưng cũng đã nghe qua cái tên này, môi hơi hé mở "Người con nói, chẳng lẽ là Sở đại nhân trong nội các?" Giang Ly lấy hết can đảm, bịa chuyện "Mẹ, tuy tính tình hắn hơi lạnh lùng, nhưng phẩm hạnh không có gì sai trái.
Triều đại này lấy hiếu trị thiên hạ, nếu mẹ nói với cha mẹ hắn chuyện hứa hôn, hắn không thể không nghe theo." Yến Phất Vũ càng thêm kinh ngạc "Hắn lại là con trai của Cố tỷ tỷ sao?" Năm đó ở Bạch Vân cư có năm vị giai nhân nổi tiếng là Cung, Thương, Giác, Chủy, Vũ, Yến Phất Vũ từng cứu mạng Cố Thanh Thương một lần, lúc đó hai người đều chưa cưới mà có thai, có quan hệ rất tốt.
Người nam nhân của Cố Thanh Thương tặng nàng một đôi cầu nhỏ hình loan phượng, sau đó có một tiên sinh xem tướng đến Bạch Vân cư, nói đứa bé trong bụng nàng nhất định sẽ đại phú đại quý.
Để báo đáp ân cứu mạng của Yến Phất Vũ, Cố Thanh Thương liền hứa hôn, sau đó Yến Phất Vũ gả đến Vĩnh Châu, mất đứa con đầu lòng, cũng mất liên lạc với Cố Thanh Thương ở kinh thành, sau đó lại nghe tin nàng ấy qua đời.
Nhân sinh bất tương kiến, động như tham dữ thương .
Hai mươi sáu năm trôi qua, thế hệ sau lại có duyên phận như vậy, nghĩ đến là do số phận an bài.
"人生不相見, 動如參與商" Nhân sinh bất tương kiến, động như Tham dữ Thương xuất phát từ bài thơ Tặng Vệ Bát xứ sĩ của thi sĩ Lý Bạch thời Đường.Ngụ ý nhấn mạnh sự xa cách, khó gặp gỡ giữa người với người trong cuộc đời.
Giang Ly nói "Mẹ, mẹ ruột của Sở đại nhân đã mất, vừa sinh ra đã bị người ta bế đến nhà Sở Thiếu Đường huyện lệnh huyện Bích Sơn nuôi dưỡng, mẹ nuôi của hắn chính là Liễu Lan Cung ở Bạch Vân cư, cũng


⬅ Trước Tiếp ➡