⬅ Trước Tiếp ➡

nhợt, run run trả lời "Ta, tiền ta nhận là của họ hàng, hắn ta bảo ta tìm một chỗ ngồi xa nhà xí một chút, bạc ta đã gửi trả lại rồi.." "Vì sao gửi lại?" Tên tiểu lại khóc lóc sướt mướt "Các lão minh xét, cháu trai của cậu bà ngoại ta đột ngột qua đời, không cần thi nữa vậy nên ta cầm tiền cũng vô dụng, coi như là gửi lại tiền phúng viếng..
Tiểu nhân đáng chết, xin đại nhân tha cho một mạng, ta còn mẹ già con thơ.." "Hôm nay đã tha một lần rồi.
Cả nhà lưu đày, cả nhà ngươi vẫn có thể đoàn tụ trong dịp Trung thụ" "Ta còn có chuyện muốn báo cáo " Tên tiểu lại liều mạng tranh thủ "Trong tỉnh có một nhóm người chuyên đối phó với khoa cử, thi hộ, bán phao, hối lộ thay người khác, không việc ác nào không làm, gọi là.." "Quế Đường?" Sở Thanh Nhai nói.
Tên tiểu lại hết bài, liền ngây người.
Sở Thanh Nhai tiếp tục hỏi "Thí sinh nhà nào chết rồi?" "Là nhà họ Điền buôn tơ lụa, cháu trai của Điền lão gia là Điền An Quốc, chết vào ngày mùng tám, hôm qua phát tang, hôm nay an táng." Tên thị vệ tên là Huyền Anh đá hắn ta một cái "Ngươi nói bậy bạ gì đấy?" "Thật sự mà đại nhân.." Sở Thanh Nhai phẩy tay "Xử lý theo luật." Tên tiểu lại bị lôi đi, tiếng kêu thảm thiết vang vọng, mấy tên thị vệ chứng kiến cảnh tượng này, đều mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim.
Người chết mà thi đỗ, thật là chuyện nực cười.
Sở Thanh Nhai mở danh sách thí sinh điểm chỉ trên bàn ra, ba trăm chín mươi bảy sĩ tử đến từ các phủ, châu, huyện của tỉnh Dự Xương đều tham gia thi, không thiếu một ai, ba chữ "Điền An Quốc" vuông vắn sáng sủa, rất đoan trang.
Chữ viết này, còn giống chữ của người làm việc ở quán các hơn cả hắn người thật sự làm việc ở quán các.
Nhà họ Điền giàu có, người thi hộ chắc chắn là nhân vật hàng đầu trong Quế Đường.
Ngày mùng chín bắt đầu thi, thí sinh phải vào trường thi từ giờ Dậu ngày mùng tám, nếu người chết muộn hơn một chút, người thi hộ sẽ không biết người kia đã chết, vẫn tiếp tục làm bài hộ hắn ta.
Nhưng vẫn còn một điểm đáng ngờ.
Tổng cộng thi ba kỳ, sau khi thi xong hai kỳ đầu về nhà, người thi hộ không nhận được tin người kia đã chết, rồi bỏ trốn sao?
Không phải Quế Đường không biết chuyện này, mà là cố tình để y mắc tội lừa dối quân vương đó chứ.
Nghĩ đến "Điền An Quốc" mà hắn đụng phải ở cổng rồng lúc nãy, người đó trông như thế nào nhỉ?
Mặt đầy nước mưa, trên người còn có mùi hoa thoang thoảng.
Sở Thanh Nhai cau mày đổ trà vào chậu, không biết bọn người hầu ở đây nghe ở đâu nói hắn ta thích ngọt, lại cho mật ong vào loại trà Bích Sơn Ngân Châm ngàn vàng khó cầu, vị rất kỳ lạ.
Trà khó uống, việc cũng khó làm.
Lúc này, có người vội vã bước vào.
"Nhận được thư chim bồ câu, lão gia phu nhân cũng vui vì ngài từ kinh thành đến, nói là cuối tháng sau khi ngài chấm xong bài về phủ, họ sẽ báo cho ngài một tin vui, ngài xem có nên hồi âm hỏi không?" "Không cần.
Báo cáo chuyện chính." "Tên sĩ tử đó ra khỏi trường thi đã vào hẻm Yến Vĩ, trong hẻm có ba chiếc xe ngựa, cùng lúc đi về hướng đông, nam, bắc, chúng ta đã phái người đuổi theo." Sở Thanh Nhai gật đầu "Đừng để mất dấụ Chuyện này rất bí mật, không được để người khác biết, bài thi của y cứ giữ lại, sau khi chấm


⬅ Trước Tiếp ➡