Chương 19
rượu đó, không phải hắn đã đổ đi rồi sao?
Cổ tay đột nhiên bị nắm chặt.
Sở Thanh Nhai ngẩng đầu lên, nheo mắt nhìn nàng, tay phải duỗi xuống, nhưng phát hiện không dễ dàng lắm, liền kéo một chiếc gối hình uyên ương đặt bên dưới eo nàng, lại hôn lên cổ nàng.
Nàng đột nhiên nắm chặt cánh tay hắn, móng tay cắm vào da thịt, phát ra tiếng kêu khẽ mang theo tiếng khóc "Ta, ta có tự, gọi là.." Giọng nàng đột ngột dừng lại, hóa thành tiếng nức nở mơ hồ.
"Sáng mai nhớ nói cho ta biết." Hắn thở hổn hển.
Nơi tư mật chưa từng bị khai mở cực kỳ chặt, hắn nhẫn nại di chuyển ngón tay vài lần, cuối cùng nơi đó cũng trở nên ướt át.
Tiếp theo hắn tách hai chân trắng như ngọc của nàng ra, sau đó kéo tóc của mình lại, từ trên cao nhìn xuống nơi tư mật của nàng.
Âm hộ đỏ hồng, ở giữa có một cái khe nhỏ, khi ngón tay hắn đi hoàn toàn vào trong, bị đệm thịt bên trong hút lại, đốt ngón tay dưới nến lấp lánh thủy dịch, kéo thành sợi.
Chắc là được rồi chứ?
Sở Thanh Nhai đã nhẫn nhịn đến cực hạn, nhìn thoáng qua khuôn mặt nhỏ nhắn giữa chăn của nàng, gương mặt trắng như tuyết điểm thêm sắc hồng, môi đỏ hơi hé mở, thở ra hơi nóng.
Xuống thêm chút nữa, hai viên ngọc viên ngọc trên ngực nàng theo động tác của hắn khẽ run rẩy, trên đó vẫn còn dấu răng mơ hồ.
Hương vị ngọt ngào vẫn còn vương vấn trên đầu lưỡi.
Không biết tại sao, Giang Ly càng căng thẳng càng muốn nói chuyện, giọng khàn khàn nói "Chàng, chàng có muốn uống chút rượu trước không, như vậy, như vậy có thể, thêm can đảm.." "Ta không cần." Hắn cúi người xuống, nhìn chằm chằm khuôn mặt đẫm lệ của nàng "Ta không cần thêm can đảm, cũng có thể hành sự." Vừa nói, hắn đã nắm chặt mười ngón tay của nàng, eo đột nhiên nặng trĩu, trong mắt mang theo ý cười hiếm hoi "Phu nhân có muốn uống thêm chút rượu nữa không?" Còn uống rượu gì nữa..
Đầu óc Giang Ly như muốn nổ tung, nàng muốn dùng hết sức đẩy hắn ra, nhưng lý trí lại níu giữ hành động ấy.
Sở Thanh Nhai vuốt ve khuôn mặt ửng đỏ của nàng, đôi mắt nàng tựa như những quả nho đen ngâm trong nước giếng, đẫm hơi nước mà chẳng rơi một giọt nào.
Điều này khiến hắn cảm thấy mình như đang bắt nạt nàng, nhưng hôn sự này do nhà nàng đề nghị, chắc nàng cũng hài lòng?
Đêm tân hôn làm chuyện vợ chồng là lẽ đương nhiên, nếu vợ chồng hai người ngủ cùng nhau như khúc gỗ, vậy mấy chục năm sau sống thế nào?
Thấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia càng nhăn nhó, hắn động lòng thương xót, không khỏi thẳng người dậy, ngửa ra sau một chút.
Cử động này khiến đỉnh đầu côn thịt bị cắn chặt, âm hộ nàng siết hắn rất mạnh, buộc hắn bật ra một tiếng thở dài từ cổ họng, theo bản năng thúc đẩy hai cái, xương cụt dâng lên một trận tê dại chưa từng có.
Hình như, sắp không nhịn được nữa rồi.
Sở Thanh Nhai lại hỏi một lần nữa, giọng nói như xuyên qua mây mù "Có cần uống rượu nữa không?" Giang Ly bị hắn làm cho toàn thân nóng ran, cắn mu bàn tay, ánh mắt mê ly, khẽ ừm một tiếng từ trong mũi "Ta..ta khó chịụ." Một lọn tóc đen bóng mượt được nhét vào lòng bàn tay nàng.
Sở Thanh Nhai nói, giọng trầm khàn "Nàng nắm lấy cái này." Sau đó, hắn vòng hai chân nàng lên eo, chậm rãi cử động.
Ban đầu hắn còn khống chế được lực đạo, nhưng chỉ cần mở mắt ra, liền không thể không nhìn thấy