Chương 11
Hắn thực sự không thể tin nổi. “Anh là….”
Đuôi mày Lục Hành Chi khẽ nhếch, động tác cmn quyến rũ giết người.
“N.H.À M.A T.H.U.Ậ.T ”
Vẻ mặt Lục Hành Chi hiện đầy dấu chấm hỏi. “Ma cái gì thuật.”
Kiều Khả Nam “…” Thì ra ngài còn không hề biết “Danh hiệu” của chính mình, haha.
Lục Hành Chi cười hắt, ôm hông Kiều Khả Nam, tha đến bãi đỗ xe.
Những nơi bị anh đụng chạm làm Kiều Khả Nam nóng như phải bỏng, Lục Hành Chi cao hơn hắn, thân hình vạm vỡ hơn, đời này Kiều Khả Nam còn chưa bao giờ được trải nghiệm cảm giác “Chim nhỏ nép vào lòng”. Trong đầu hắn vừa hiện lên ý nghĩ này, liền có cảm giác như bị mấy chùm pháo hoa rực rỡ liên tiếp nổ bùm bùm.
“Hah..a, việc kia, Luật sư lục…” Nhìn thấy bản thân sắp bị kéo vào xe, Kiều Khả Nam vội vàng lên tiếng.
Lục Hành Chi vẫn lạnh lùng như cũ, liếc nhìn hắn.
Lời Kiều Khả Nam muốn nói như nghẹn ở cổ. Chẳng lẽ hắn lại hỏi Hây, anh thực sự muốn phá cúc em sao?
Hắn không thể ngờ người Hoa Cúc Đen luôn miệng tâng bốc lại là Lục Hành Chi … Chẳng lẽ trái đất này nhỏ đến vậy? Hơn nữa Lục Hành Chi đã sớm biết là hắn? Vậy mà còn đồng ý? Hỏi hắn từ nay phải đối mặt làm việc cùng nhau như thế nào… Chờ một chút, chả nhẽ ánh mắt nguyên ngày hôm nay, là anh ta đang “Quan sát” mình?
Ngay lập tức, Kiều Khả Nam có cảm giác không thoải mái vì bị người ta như một món đồ chơi, nói cách khác, là Cực không cam lòng
Dựa vào cái gì hắn phải ở chỗ này xoắn xuýt, còn người đàn ông kia thì như một tay già đời, trưng ra dáng vẻ “Kế hoạch り đã thuận lợi …”chứ?
Kiều Khả Nam dằn xuống bất ổn trong lòng, dứt khoát hỏi thẳng “Anh đã biết là em, sao còn đồng ý?”
Lục Hành Chi không trả lời, chỉ dùng đôi mắt đen thăm thẳm quét từ đầu xuống chân hắn, rồi lại tỉ mỉ quét từ chân lên đầụ Ánh mắt kia… Như lang như hổ, suồng sã sáng rõ, giống hệt như… dã thú đang quan sát con mồi của nó, da đầu Kiều Khả Nam ớn lạnh.
Đều là đàn ông, hắn không ngốc đến nỗi không hiểu ý vị sâu sa trong ánh mắt Lục Hành Chi.
Nói ngắn gọn, hắn bị viên ngoại chấm
Chỉ việc mình được người có địa vị cao coi trọng
Trên mặt Lục Hành Chi như viết câu “Tôi vừa mắt cậu, là cậu có diễm phúc.”
Đùa nhau à
Kiều Khả Nam oán thầm, chẳng buồn lằng nhằng nữa, tóm lại đều là tìm người phá cúc, làm cùng người quen dù sao cũng tốt hơn, suy cho cùng cũng có thể yên tâm.
Nghĩ thông suốt, hắn hít sâu một hơi, bước lên xe.
◎ ◎ ◎
Hai người đến một Motel ở vùng ngoại ô.
Nơi này cách thành phố khá xa, Lục Hành Chi chắc là khách quen, chẳng lạ lẫm chút nào, dáng vẻ như đây là sân sau nhà mình.
Motel xây dựng rất hiện đại, quét thẻ tín dụng, chìa khóa rơi ra, hoàn toàn không cần gặp nhân viên ── không hổ là ngôi sao chính trị tương lai, cẩn thận mười phần.
Thang máy nhích lên từng tầng, Kiều Khả Nam liếc nhìn người bên cạnh Tuy quen biết đã lâu, nhưng phải thừa nhận, anh ta thực sự rất đẹp trai.