Tửu lượng của Trịnh Khiêm rất bình thường, lúc này đã ngà ngà say, gương mặt đỏ rực lên cười ngơ ngác nói, "Chung tổng quá khen, nếu là hợp khẩu vị của ngài thì hoan nghênh ngài sau này lại tới thưởng thức."
Diệp Dao đột nhiên nghe hai người đàn ông nhắc đến mình, ngón tay đang cầm đũa của cô không nhịn được khẽ run lên.
Đúng lúc này cô lại nghe chồng mình nói tiếp, "Ba vợ của tôi là đầu bếp, cho nên..."
Không đợi anh ta nói tiếp, Diệp Dao đã vội ngắt lời, "Ông xã, anh uống nhiều rồi, nói chuyện linh tinh với cấp trên để làm gì "
Người đàn ông kia lại nheo mắt nhìn cô, giọng điệu có chút cười cợt nói, "Đầu bếp à..."
Trong lòng Diệp Dao vô cùng hoảng loạn, cô vội vàng cụp mắt xuống, đứng dậy nói, "Để tôi đi làm thêm hai món trộn nữa."
Hơn 9 giờ tối, tài xế riêng của Chung Diệc Nhiên gọi điện tới, nói là đã ở dưới lầu chờ hắn.
Hai vợ chồng Trịnh Khiêm tiễn hắn đến cửa thang máy.
"Hôm nay nếu có chỗ nào chiêu dãi chưa chu toàn, mong Chung tổng thông cảm cho vợ chồng tôi."
Trịnh Khiêm đầy mặt tươi cười nhìn hắn, Chung Diệc Nhiên cũng nhếch môi, có ý chỉ nói, "Trịnh phu nhân nấu ăn rất ngon, nào có gì mà chiêu đãi không chu toàn."
Lại nhắc đến cô, Diệp Dao không thể không đáp lại nói, "Ngài khách khí rồi..."
Giọng nói của cô nhỏ như muỗi kêu, nếu không cẩn thận nghe có khi còn không không rõ.
"Đinh" một tiếng, cửa thang máy mở ra, Chung Diệc Nhiên nhấc chân đi vào.
Người phụ nữ đã thay một bộ quần áo rộng thùng thình đứng cúi đầu, từ góc độ của hắn nhìn xuống có thể thấy một đoạn cổ trắng nõn mảnh khảnh.
Giống như là một chú nai con đang đưa cổ ra, chờ mãnh thú hung hăng há miệng ngậm đi.
Vừa ngoan ngoãn lại vừa ngon miệng.
Tiễn cấp trên đi xong, Trịnh Khiêm cuối cùng cũng thở phài một hơi.
Anh ta ngã người xuống ghế sofa, lẩm bà lẩm bẩm nói, "Khí tràng quá mạnh, thiếu chút nữa thì không dám thở mất..."
Diệp Dao yên lặng đi đến bên bàn ăn, cẩn thận thu thập một đống hỗn độn.
Trịnh Khiêm ra nước ngoài công tác gần một tháng, hai vợ chồng cũng rất lâu không thân thiết rồi. Thế là anh ta đi đến ôm lấy cô từ phía sau, giọng điệu ôn nhu nói, "Hôm nay chúng ta đi nghỉ ngơi trước đi, em vất vả rồi, ngày mai lại thu dọn saụ"
Nhưng mà Diệp Dao không có hứng thú với chuyện đó, cô gạt tay chồng ra, vừa tiếp tục dọn dẹp đồ ăn thừa vừa nói, "Đợi ngày mai sẽ bốc mùi mất... Anh đi tắm rửa rồi ngủ sớm đi."
Cô không thích mùi rượu, lúc này bị đối phương ôm lấy chỉ cảm thấy cả người không được tự nhiên.
Trịnh Khiêm có chút mất hứng, nhưng vẫn đành thở dài một hơi, "Vậy em thu dọn đi, anh đi tắm."
Lúc Diệp Dao cầm chén rượu mà Chung Diệc Nhiên đã dùng lên, ngón tay vô ý cọ vào một nắm khăn giấy ở bên cạnh. Cảm giác ướt đẫm lại toả ra mùi rượu nồng nặc, quả nhiên người đàn ông kia căn bản không uống một ngụm rượu nào.
Rửa xong bát đĩa, lại lau khô xếp lên giá, sau đó lau dọn bàn ăn và sàn nhà bên dưới.
Đến lúc cô làm xong tất thảy thì đồng hồ đã chỉ 11h đêm. Trịnh Khiêm uống nhiều đã ngủ say từ lâu, lúc này đang nằm ở trên giường tiếng ngáy như sấm.