⬅ Trước Tiếp ➡
“Em không sao ạ. Hôm nay là thứ sáu, em có thể chờ chị họ tan học để về cùng ạ.” Bạn học Từ luôn luôn thông minh, trong sáng cũng rất biết ‘giúp người khác đạt được nguyện vọng’.
Sau khi Diệp Hoàn Tâm nói chuyện điện thoại xong quay lại, cô nhanh chóng nghe được từ miệng Khả Doanh nói là cô ấy quyết định chờ chị Khả Như cùng về. Khả Doanh vừa đi, cô mới nhận thấy được cô phải ở một mình với người nào đó. Tất nhiên, cô không dự đoán trước được việc này. Cô cũng không thể thản nhiên đồng ý “Tớ cũng ở đây với cậu chờ chị Khả Như cùng về, tớ còn nợ chị ấy một bữa cơm đó.”
“Nhưng mà…… hình như luật sư Thẩm có chuyện muốn nói riêng với cậụ” Tuy rằng người lạnh lùng nào đó vui buồn không thể hiện ra mặt, nhưng Từ Khả Doanh vẫn nhạy bén nhận ra.
Nghe được chữ riêng, tự nhiên Diệp Hoàn Tâm nghĩ tới bị dạy bảo. Rất nhanh cô cũng biết lúc này ở một mình với chú Tư sợ là muốn trốn cũng không được “Vậy được rồi, cậu cẩn thận một chút, nhanh tìm một chỗ nạp điện thoại đi. Tớ về nhà đổi điện thoại xong sẽ gọi lại cho cậụ”
Hai cô bạn thân chào tạm biệt nhaụ Sau khi nhìn theo bóng dáng Khả Doanh dần dần đi xa, trong lòng Diệp Hoàn Tâm thấp thỏm, bất an chậm rãi đi đến trước mặt người nào đó vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng như cũ “Chú muốn nói chuyện riêng với cháu sao?”
“Lên xe trước đã.” Ngày tháng sáu, mặt trời chói chang, làm sao có thể để làn da trắng nõn của cô phơi nắng ở ven đường như vậy được.
Thật ra Diệp Hoàn Tâm không sợ cháy nắng, nhưng vì sự áp chế của người nào đó quá mạnh mẽ, nên cô không dám làm trái ý anh.
Sau khi ngoan ngoãn lên xe, Diệp Hoàn Tâm chủ động bắt chuyện trước “Vừa rồi cháu đã nói với mẹ là lén vào lớp học nghe giảng bài nhưng mẹ cháu không mắng. Mẹ cháu chỉ nhắc nhở ở nơi đông người nên khiêm tốn một chút.”
“Có một số người sinh ra đã tỏa sáng, nên muốn khiêm tốn ở nơi đông người cũng không được.” Tuy rằng lời này là anh nói tiếp lời của Hoàn Tâm, nhưng thật ra gần như đang nói bản thân mình.
“Vậy sao, thật ra cháu không muốn trà trộn vào nghe giảng bài, là Khả Doanh kéo cháu vào cùng bạn ấy……”
Diệp Hoàn Tâm đang nghiêm túc giải thích, lại bị Thẩm Hoài Việt cắt ngang chuyển sang chuyện khác “Cháu có thích đăng ký vào đại học luật C không?”
“Dạ?” Bạn học Diệp Hoàn Tâm lại lộ ra vẻ mặt ngốc ngếch.
“Cháu nắm rất chắc trọng điểm, có tiềm năng trở thành nhân tài pháp luật ưu tú. Chỉ cần cháu có hứng thú, chú có thể sắp xếp thời gian dạy thêm cho cháụ” Tự nhiên Thẩm Hoài Việt đưa ra đề nghị này cũng không phải do có lòng riêng gì, anh chỉ đơn thuần cảm thấy cô là hạt giống tốt không nên bỏ phí.
“Nhưng…… Từ trước tới nay cháu không nghĩ tới sẽ đăng ký vào học đại học luật.” Khi liệt kê nguyện vọng, Diệp Hoàn Tâm đã dự kiến đăng ký một số trường có liên quan với thiết kế, quản lý tài chính. Thậm chí cô rất nghiêm túc nghĩ tới việc học học đại y, nhưng chưa bao giờ cô suy nghĩ đến việc đăng ký vào học đại luật.
“Từ giờ đến lúc đăng ký nguyện vọng còn một khoảng thời gian nữa, bây giờ nghĩ đến vẫn còn kịp. Tất nhiên, chú chỉ đề nghị như vậy, cháu có thể không cần để ý, chỉ cần làm theo trái tim mình.” Chỉ có hai người ở trong không gian nhỏ hẹp trên xe. Trong chốc lát, sự lạnh lùng của luật sư Thẩm cũng biến mất không còn thấy bóng dáng tăm hơi nữa.
“Vâng.” Diệp Hoàn Tâm đã nhanh chóng khôi phục tâm trạng bình tĩnh khi nhận thấy được điều này, trong lòng cô cũng dần dần buông lỏng đề phòng “Chú tìm cơ hội ở riêng với cháu là vì muốn nói chuyện này sao?”
“Còn một việc nữa.” Lúc này, Thẩm Hoài Việt mới nói tới việc chính.
⬅ Trước Tiếp ➡