⬅ Trước Tiếp ➡
Lần này Kỳ Mặc Trần uống máu cô nhiều hơn lần trước rất nhiều, nếu không phải ba người này tới kịp thời, Tô Lạc Ương thật đúng là sắp bị anh uống khô.
Sắc mặt Khương Vũ ngưng trọng, không có bộ dáng nói giỡn ngày xưa, anh lắc lắc Tô Lạc Ương, “Tô Lạc Ương!”
Thấy người hoàn toàn không nhúc nhích, Khương Vũ nhìn về phía Bạch Dịch Ngôn bên cạnh, “Ngôn, mau gọi điện thoại cho Âu Dương Tứ!”
“Được!” Bạch Dịch Ngôn dời ánh mắt khỏi khuôn mặt nhỏ của Tô Lạc Ương, sau đó cầm di động gọi iện thoại.
 
Khương Vũ lại nhìn về phía Tần Phong, Tần Phong đỡ Kỳ Mặc Trần đã hôn mê đến trên giường, lúc này tơ máu lan tràn ở khóe mắt Kỳ Mặc Trần đã tiêu tán, sắc mặt cũng tôt hơn rất nhiều, chỉ là bị Tần Phong dùng tay chém đến hôn mê.
Khương Vũ lo lắng hỏi, “Anh Kỳ thế nào?”
Tần Phong kiểm tra đơn giản một chút, sau đó lãnh đạm nói, “Anh ấy chỉ là hôn mê tạm thời, hẳn là không có gì đáng ngại, nhưng cô ấy hẳn là có chút việc!”
Tần Phong nhìn về phía Tô Lạc Ương trong lòng ngực Khương Vũ, đôi mắt thanh lãnh hơi có một ít dao động! Khương Vũ nhìn thấy dao gọt hoa quả dính máu một bên, thông minh như anh, đã đoán ra được vừa rồi đã xảy ra chuyện gì, “Xem ra anh Kỳ phát bệnh đi tới nơi này, anh ấy hẳn là không muốn uống máu cô gái này, là cô ấy tự mình cắt cánh tay để anh Kỳ uống máu cô ấy!”
“Ừ!” Tần Phong nhẹ nhàng gật đầu, anh cũng có thể đoán ra tất cả chuyện phát sinh trong phòng này!
Bạch Dịch Ngôn cúp điện thoại, nói, “Tứ sẽ lập tức đến!”
Khương Vũ gật đầu, sau đó bế Tô Lạc Ương lên, đặt cô nằm ở bên người Kỳ Mặc Trần, sau đó lấy hòm thuốc giúp cô tiêu độc qua loa, sau đó quấn lên băng vải.
Hơn mười phút sau, một người đàn ông mặc một bộ đồ ngủ, đeo hòm thuốc thở hổn hển chạy vào, “Anh Kỳ làm sao vậy? Lại phát bệnh?”
Tần Phong: “Tự mình xem!”
 
Âu Dương Tứ nhìn qua, kết quả nhìn thấy hai người nằm ở trên giường lớn tuyết trắng, người đàn ông thân trên trần trụi, sắc mặt chỉ là hơi có chút tái nhợt nhưng thoạt nhìn cũng không có cái gì, về phần cô gái nằm bên cạnh anh lại là quần áo lộn xộn, trên quần áo còn có không ít vết máu loang lổ!
Đau lòng (2)
 
Âu Dương Tứ nghĩ tới một hình ảnh khác, sắc mặt lập tức tối sầm, “Lão Bạch, cậu không phải chứ, trong điện thoại cũng không nói rõ ràng, chỉ nói anh Kỳ có việc kêu tôi nhanh tới đây, kết quả chính là việc này sao? Chỉ là tôi không nghĩ tới  thể lực anh Kỳ lại không tốt như vậy, tra tấn cô gái người ta đến hôn mê, chính mình cũng tự ngất đi…… Ưm, ưm!”
 
May mắn Khương Vũ tay mắt lanh lẹ che kín miệng tiện của tên này, “Cậu không muốn sống nữa sao, có thể có chút nhãn lực không, anh Kỳ là phát bệnh, chỉ là uống lên máu của cô gái này cho nên lúc này mới khôi phục lại, cậu mau nhìn xem cô gái này trước, cô ấy mất máu quá nhiều, mạch đập nhịp tim đã nhỏ đi không ít!”
“Cái gì?” Sau khi Âu Dương Tứ nghe xong lời Khương Vũ, hoàn toàn là vẻ mặt không thể tin được, bước đi đến trước mặt Tô Lạc Ương, sau đó sờ lên mạch đập cô gái.
Mạch đập mỏng manh, hoàn toàn không chỉ là mất máu quá nhiều, may mắn còn có thể cứu chữa!
Âu Dương Tứ lấy ra một phương thuốc từ hòm thuốc, sau đó đưa cho dì Thu một bên phân phó nói, “Dì Thu, nấu một bát thuốc dựa theo phương thuốc này, muốn mau!”
“Vâng!” Sau khi dì Thu rời đi, Âu Dương Tứ lấy ra một bộ kim bạc từ trong hòm thuốc của mình, sau đó vẻ mặt ngưng trọng cắm từng cây kim vào trên cánh tay cô gái!
Kim bạc cắm vào, thân thể cô gái đột nhiên co rút lên, lại phối với khuôn mặt xinh đẹp kinh diễm của cô, làm người ta nhìn đến rất đau lòng.
Ở khi Âu Dương Tứ đâm cây kim bạc cuối cùng vào cánh tay cô gái, đột nhiên bên cạnh duỗi đến một bàn tay, cổ tay máu thịt mơ hồ, nhưng chủ nhân nó giống như là hoàn toàn không có cảm giác.
Âu Dương Tứ bị người bắt lấy cánh tay, khi nhìn thấy là ai, trên mặt lộ ra kinh hỉ, “Anh Kỳ, anh tỉnh!”
Ba người Khương Vũ bên cạnh cũng vẻ mặt kinh hỉ, chẳng qua lúc này Kỳ Mặc Trần cũng không muốn để ý tới mấy bạn tốt này, mà là nhìn về phía cô gái khuôn mặt nhỏ tái nhợt nằm ở bên người.
Anh chỉ biết chính mình không áp chế được dục vọng với máu kia, lúc sau anh hoàn toàn không nhớ rõ, dời ánh mắt từ trên mặt cô gái, nhìn về phía Khương Vũ đứng ở một bên, “Đã xảy ra chuyện gì? Nói cho tôi biết.”
Ở dưới đôi mắt khí lạnh bức người của Kỳ Mặc Trần, Khương Vũ nuốt nước miếng, sau đó đưa dao gọt hoa quả vẫn luôn nắm trong tay qua, “Cái kia, anh Kỳ đừng kích động, chị dâu cô ấy thấy anh phát bệnh, cho, cho nên cắt cánh tay mình……”
⬅ Trước Tiếp ➡