Một bữa cơm qua đi, Tô Lạc Ương cũng đã nhận ra dì Thu ngẫu nhiên biểu lộ ra vẻ không thích hợp, nhưng nghĩ đến Kỳ trạch có rất nhiều người không thích hợp, cũng liền không hỏi.
Cơm tối qua đi, Tô Lạc Ương nghĩ đến trước khi rời đi trường học, những giáo viên biến thái kia lại ra một đống bài tập, tuy rằng cô không muốn làm, nhưng vì có thể tốt nghiệp cao trung, vẫn là không thể không làm bài tập!
Tô Lạc Ương nhìn về phía dì Thu bên cạnh, “Dì Thu, nơi này có phòng sách không?”
“Phòng sách?” Dì Thu đầu tiên là sửng sốt, chợt nói, “Có, lầu ba có phòng sách của chủ nhân! Trực tiếp đi lên phòng thứ hai của chỗ ngoặt là được!”
“À! Vậy cháu đi lên trước!” Dứt lời, Tô Lạc Ương trực tiếp cầm lấy cặp sách bên cạnh liền lên lầu.
Tô Lạc Ương cộp cộp cộp chạy lên lầu, dì Thu nhìn bóng dáng cô gái, đột nhiên nghĩ đến cái gì, “Lạc Ương tiểu…”
Lời dì Thu còn chưa nói xong, thân ảnh cô gái đã biến mất ở chỗ ngoặt, chỉ là nghĩ đến chính mình còn có chuyện quan trọng hơn phải làm, liền đi trước làm chuyện khác.
Tô Lạc Ương chạy đến lầu ba, đứng ở gian phòng sách thứ hai của chỗ ngoặt dì Thu nói, cô đẩy cửa ra, toàn bộ phòng sách đều giống như chủ nhân của nó, là một phong cách nặng nề, nhưng là cực kỳ xa xỉ hoa lệ, tất cả kệ sách cao 10 mét bên trong đều bày đầy sách, số lượng này, chỉ sợ ở bên trong cả đời cũng không nhất định sẽ xem hết!
Tô Lạc Ương đi qua, ném cặp sách lên sô pha, sau đó lấy ra bài tập trong cặp, đi đến chỗ bàn sách liền bắt đầu làm.
Tuy nói những giáo viên này bố trí không ít bài tập, nhưng đối với Tô Lạc Ương mà nói, những đề này hoàn toàn chính là đơn giản như một cộng một, loại đề liếc mắt một cái cô đã biết đáp án là gì.
Tô Lạc Ương tập trung tinh thần giải đề, nửa tiếng sau đã làm xong phần lớn bài tập, khi Tô Lạc Ương đang làm đến hăng say, mấy tiếng bước chân bên ngoài hoàn toàn không có quấy rầy đến cô!
Ngay khi Tô Lạc Ương buông bút đang chuẩn bị làm đề tiếp theo, đột nhiên cửa phòng sách bị mở ra, ba người đàn ông đi vào.
Cây đại thụ vạn năm không ra hoa (1)
Trong đó một người đàn ông tóc vàng kim mang theo gọng kính tơ vàng đang nói, “Anh Kỳ không ở đây, chúng tôi sẽ ở trong phòng sách chờ anh ấy đi!”
“Anh Kỳ thường xuyên không ở Kỳ trạch, chúng ta có thể tới không đúng lúc không?” Một người đàn ông khác nghĩ nghĩ rồi nói.
Người đàn ông đeo gọng kính tơ vàng nhún vai, đi nhanh tiến vào, “Anh ấy có ở đây hay không đều không sao cả, dù sao phòng cho khách ở nơi này không ít, tùy tiện ở là được!”
Người đàn ông gọng kính tơ vàng kia dẫn đầu đi vào, không có nhìn thấy Tô Lạc Ương ngồi ở một bên, nhưng hai người đàn ông đi theo phía sau lại thấy, hai người đồng thời một bộ dáng có phải chính mình xuất hiện ảo giác không.
Một người đàn ông trong đó xoa xoa đôi mắt, “Mẹ nó, có phải tôi xuất hiện ảo giác không, anh Kỳ kim ốc tàng kiều sao!”
“Kim ốc tàng kiều cái gì?” Người đàn ông đeo gọng kính tơ vàng đang chuẩn bị ngồi xuống, kết quả nghe được tiếng kinh hô của bạn tốt.
“Chính cậu xem!”
Người đàn ông đeo gọng kính tơ vàng đúng là người cho Tô Lạc Ương thẻ vàng Nhất Phẩm Cư lần trước, Khương Vũ nhìn qua theo ánh mắt bạn tốt, kết quả thật đúng là nhìn thấy một mỹ nhân đang cúi đầu múa bút thành văn, hình như quá mức tập trung, còn chưa có phát hiện ba người bọn họ.
Khương Vũ đẩy đẩy mắt kính, nói, “Đây không phải tiểu mỹ nhân anh Kỳ mang đến Nhất Phẩm Cư của tôi ăn cơm vào lần trước sao?”
Lời nói của Khương Vũ dẫn tới ánh mắt kinh ngạc của hai người bạn tốt bên cạnh, "Cậu gặp cô ấy rồi?"
“Ừ, lần trước anh Kỳ đến Nhất Phẩm Cư của tôi ăn cơm, tiểu mỹ nhân này cũng ở đó!”
Nghe Khương Vũ nói như vậy, hai người đàn ông bên cạnh anh ta nhướng mày, “A? Bên người anh Kỳ lại sẽ có mỹ nhân, sao chúng tôi không biết?”
Nghe hai anh em nói như vậy, Khương Vũ kiêu ngạo ngẩng đầu lên, “Các cậu tự nhiên là không biết, hôm nay tôi là lần thứ hai gặp tiểu mỹ nhân này, tôi cho rằng lần trước anh Kỳ mang cô ta tới Nhất Phẩm Cư của tôi ăn cơm chỉ là chơi đùa mà thôi, không nghĩ tới hôm nay lại sẽ nhìn thấy ở Kỳ trạch này, lại còn cho phép cô ta tới phòng sách này!”
Làm bạn tốt nhiều năm, sao bọn họ sẽ không nghe ra anh em này của mình là đang khoe khoang, nhưng chỉ đành phải hừ hừ một tiếng, “Anh Kỳ chính là người được công nhận là cây đại thụ vạn năm không nở hoa, cậu biết lại không nói cho chúng tôi biết! Khương Vũ, cậu như vậy là không đủ ý tứ đi!”
Khương Vũ buông tay, “Loại người như anh Kỳ, một ánh mắt cũng có thể hù chết người, ai dám vẫn luôn ở bên người anh ấy, lần trước tôi thật sự cho rằng anh ấy chỉ là chơi đùa với tiểu mỹ nhân này thôi!”