⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Lạc Ương thu hồi tay, bĩu môi nói, “Bao dưỡng cái quỷ, đã nói bạn trai tớ đẹp trai lại nhiều tiền, chờ lúc nào đó có cơ hội sẽ giới thiệu cậu quen biết một chút!”
Ngày thường cô hoàn toàn không muốn nhắc đến bạn trai, kết quả Lạc Trạch vừa nháo như vậy, Kỳ Mặc Trần thật giống như thật là bạn trai cô
Hiện tại đến cô nhóc Tiêu Tiêu này cũng biết!
Lạc Trạch chân trước vừa rời đi đã có người về tới phòng học, Hạ Dục Phong nhìn Tô Lạc Ương, Tô Lạc Ương chỉ cảm thấy có tầm mắt đang nhìn cô, ngước mắt liền đối diện đôi mắt xanh biếc của Hạ Dục Phong.
Thấy nhìn lén người bị đánh vỡ cũng không xấu hổ, khóe miệng gợi lên ý cười, gật đầu với Tô Lạc Ương.
Tuy rằng Tô Lạc Ương nghi hoặc, nhưng nghĩ đến hôm nay anh ta giúp cô, cũng không tiện xem nhẹ người khác, cô cũng lễ phép gật đầu chào hỏi.
Lạc Trạch vừa mới rời đi anh ta liền đi vào, chẳng lẽ vừa rồi anh ta nghe được đối thoại của cô và Lạc Trạch.
Giải quyết xong đồ ăn trên bàn, Tô Lạc Ương lôi kéo Lâm Tiêu Vũ, “Tiêu Tiêu, người tên, Hạ, Hạ Dục Phong kia, là một người như thế nào?”
“Hạ Dục Phong?” Lâm Tiêu Vũ đầu tiên là sửng sốt, sau đó trên khuôn mặt nhỏ xuất hiện một loại biểu tình Tô Lạc Ương xem không hiểu.
Hơi thở quen thuộc bao bọc lấy cô (1)
 
“Lạc, Lạc Ương, cậu hỏi thăm anh ta làm gì, cậu, cậu sẽ không lại coi trọng anh ta đi?”
“Bốp!”
Tô Lạc Ương thu hồi tay, rốt cuộc cô nhóc này suy nghĩ cái gì, cô chính là hỏi một câu mà thôi, cô nhóc này đã não bổ nhiều như vậy.
Còn có, cái gì gọi là lại coi trọng anh ta? Tiu Hạ Dục Phong kia lớn lên không tồi, nhưng cũng không phải khẩu vị của cô.
“Lạc Ương, cậu, cậu lại đánh tớ!” Lâm Tiêu Vũ vuốt đầu, nước mắt đảo quanh ở hốc mắt.
“Ai kêu cậu não bổ ra nhiều như vậy, muốn hại chết tớ sao!” Tô Lạc Ương thật sự không thể tin được nếu lời nói vừa rồi bị Kỳ Mặc Trần nghe được, cô sẽ chết như thế nào!
Có lẽ đến cô cũng không có nghĩ đến, loại chuyện này nghĩ đến trước tiên lại là Kỳ Mặc Trần!
Lâm Tiêu Vũ lắc đầu, “Tớ, tớ không quan tâm những chuyện này, tớ chỉ biết Hạ Dục Phong là một người rất có tiếng trong trường học, bởi, bởi vì bộ dáng đẹp trai thành tích lại tốt, cho, cho nên có không ít người theo đuổi, so với, Lạc, Lạc Trạch vừa rồi, người theo đuổi còn nhiều hơn!”
Tô Lạc Ương: “Không còn gì?”
Lâm Tiêu Vũ: “Không còn! Tớ, tớ chỉ biết những chuyện này!”
Tô Lạc Ương: “……”
Cô sớm nên biết, đầu óc cô nhóc này ngoại trừ học tập chính là học tập!
Người tên Hạ Dục Phong kia cho cô một loại cảm giác không tầm thường, lúc ấy cô có thể xâm nhập hệ thống theo dõi của trường học nhanh như vậy, cũng là vì máy tính của anh có một ít phần mềm không giống bình thường, cho nên cô mới muốn hỏi anh ta là ai, kết quả hỏi sai người!
Thời gian một tuần trôi qua rất nhanh, cuối cùng nghênh đón một ngày Tô Lạc Ương không muốn trải qua nhất.
Sáng sớm hôm nay Kỳ Mặc Trần đã gửi tin nhắn cho cô nói sẽ đến đón cô, cho nên cô đã thông báo với ba mẹ trước, nói tuần này không trở về nhà, bịa lung tung ra một lý do muốn cùng bạn học đi ra ngoài đi dạo phố, bọn họ đã vui vẻ đáp ứng rồi, chỉ là dặn dò cô đừng chạy loạn chú ý an toàn.
Cô ngược lại cũng muốn chú ý an toàn, nhưng mà, ở bên người Satan ác ma kia, cô có thể an toàn sao?
Trước khi Tô Lạc Ương rời đi một phen giữ chặt tay Lâm Tiêu Vũ, vẻ mặt muốn đi chịu chết nói “Di ngôn” của mình: “Tiêu Tiêu, nếu hai ngày sau tớ không có trở về thì cậu nói với ba mẹ tớ, nói bởi vì tớ mất tích, hoặc là gặp cảnh ngộ bất hạnh gì đó, tóm lại cậu cứ thêu dệt vô căn cứ đi, còn có, thay tớ nói một tiếng rất xin lỗi ân dưỡng dục của bọn họ!”
⬅ Trước Tiếp ➡