Sao vẫn níu lấy việc này!
Cô chỉ là vừa rồi đầu óc có hơi ngốc, trong khoảng thời gian ngắn không có thanh giọng nói, mới làm anh ta nghe ra cho rằng cô đang khóc.
Hiện tại đều là cô làm cho người khác khóc, còn không có người có năng lực làm cô khóc!
Tô Lạc Ương nói với điện thoại, “Tôi không có việc gì, người khác còn chưa có năng lực khi dễ tôi!”
“Ừ! Chỉ có tôi có thể khi dễ em, em là người của tôi!”
“……”
Vị đại ca này, có phải anh hiểu sai ý rồi không!
Còn có, tuy rằng chúng ta từng ngủ với nhau, nhưng tôi không hề muốn trở thành người của anh, OK!
Đột nhiên thật muốn gặp cô một chút (1)
Tô Lạc Ương không nói chuyện, di động lại truyền đến giọng nói của Kỳ Mặc Trần, “Về sau có việc, có thể gọi điện thoại cho tôi bất cứ lúc nào, tôi luôn ở đây!”
Không biết vì sao, Tô Lạc Ương nghe câu nói này, trong nháy mắt chỉ cảm thấy trái tim mình giống như bị thứ gì đó gõ một cái.
Cô không biết tại sao Kỳ Mặc Trần lại chấp nhất cô như vậy, ở trong trí nhớ của nguyên chủ cũng chỉ có mấy tháng trước bị vô duyên vô cớ đưa tới Kỳ trạch, ngày tháng trước kia chưa bao giờ từng có giao thoa với người đàn ông này.
Cô bởi vì một câu của Kỳ Mặc Trần mà ngây người, đột nhiên đầu kia điện thoại truyền đến giọng nói, “Chủ nhân, đây là tư liệu ngài muốn!”
Tô Lạc Ương hoàn hồn, hình như người đàn ông này còn khá tốt, môi đỏ khẽ mở, “Được!”
Diêm Lâm cầm tư liệu một hợp đồng đứng ở cửa, mới vừa nói xong mấy câu mới phát hiện chủ nhân nhà mình giống như tâm tình chẳng ra gì, toàn bộ văn phòng hoàn toàn đều bị băng lạnh vạn năm đóng băng rồi được không!
Kỳ Mặc Trần qua thật lâu vẫn không chờ được âm thanh muốn nghe, trên người càng là đều phủ một tầng sương lạnh, lạnh lùng liếc nhìn Diêm Lâm một cái, Diêm Lâm cảm giác lông tơ cả người mình đều đứng lên, thật sự rất muốn quay đầu liền chạy.
Nhưng văn kiện trên tay anh quá trọng yếu, giờ đi cũng không được, không đi cũng không được.
Nhưng ở khi nơi này trầm trọng đến một cây kim rớt trên mặt đất đều có thể nghe được, một giọng nói nhẹ nhàng dễ nghe truyền ra từ di động chủ nhân!
“Được!”
Giây tiếp theo chính là tiếng đô đô cúp điện thoại!
“……”
Thôi, anh vẫn là chạy nhanh đi!
Diêm Lâm chân trước mới vừa bước ra cửa văn phòng, phía sau đã truyền đến giọng nói của Kỳ Mặc Trần, “Bỏ đồ xuống!”
“Vâng!” Diêm Lâm lên tiếng, nghẹn khí buông đồ xuống, sau đó lại nghẹn khí rời đi, anh cũng không hy vọng lại bị chủ nhân gọi lại.
Kỳ Mặc Trần nhìn di động, trong đầu lại hồi tưởng biểu tình khi cô nhóc đó nói chữ kia, đột nhiên, rất muốn gặp cô!
Từ lần trước đi Nhất Phẩm Cư, anh đã có vài ngày chưa gặp cô!
Kỳ Mặc Trần đứng dậy đi đến bên cạnh sô pha nhung vàng, ngồi xuống, cầm lấy tư liệu đặt ở trên bàn trà, đôi mắt xinh đẹp đảo qua, xem đến cuối cùng giữa mày một mảnh âm u.