Minh Trạch cảm giác mình đã ngủ thật lâu, còn mơ thấy một vài chuyện khó có thể mở miệng, ngồi dậy trên giường mới phát hiện mình lại đang ở trong một cái sơn động, quần áo cũng đã được thay ra, chuyện này làm cho Minh Trạch có chút khủng hoảng, chắc chắn bí mật của mình đã bị phát hiện rồi.
Nên làm sao bây giờ?
Giống như là đọc được suy nghĩ của Minh Trạch, Long Hoài nắm cằm hắn lên: "Đương nhiên chuyện này đã được ngươi cho phép."
Minh Trạch ngây ngẩn cả người, mình thế nhưng lại không phát hiện có một người bên cạnh, cứ cảm thấy hơi thở của đối phương rất quen thuộc, giống như đã ngửi qua ở nơi nào nhưng lại không nhớ ra.
"Cảm ơn ngươi đã cứu ta."
Minh Trạch nghĩ đến trong nhẫn trữ vật của mình bây giờ ngoài linh thạch thì cũng chỉ có một ít đan dược, thế là mở miệng nói: "Không biết ngươi đang sống ở đâu? Ngày khác tất có hậu tạ."
"Nếu ngươi đã có lòng, vậy thì trực tiếp báo đáp cho ta đi, cứ dùng cái l*и da^ʍ không ngừng chảy nước kia của ngươi là được rồi." Long Hoài không có chút ý tốt nói.
Nghe Long Hoài nói, khuôn mặt Minh Trạch liền đỏ lên, hắn thân là Nguyên Anh chân quân trẻ tuổi nhất trên đại lục, ngày thường đều là nghe người ta khen tặng, đã bao giờ nghe qua mấy lời nói thô tục kiểu này. Minh Trạch có chút không thể tin tưởng nhìn nam nhân.
Long Hoài nhéo cằm Minh Trạch, nhìn vào mắt hắn: "Đúng vậy, ngươi không nghe nhầm đâu, tốt nhất cứ nên dùng l*и da^ʍ của ngươi hầu hạ cho tốt ©ôи ŧɧịt̠ lớn của ta."
Long Hoài một bên nói, một bên đút tay vào trong quần áo Minh Trạch, ngón tay sờ đến cái l*и mềm mại không ngừng xoa nắn. Đây là lần đầu tiên Minh Trạch tỉnh táo bị người khác đùa bỡn, tiếng rêи ɾỉ dâʍ đãиɠ cũng không khống chế được thoát ra.
"A..."
Nghe thấy âm thanh dâʍ đãиɠ như thế, Minh Trạch có chút cảm thấy thẹn mà cắn môi, không cho chính mình rêи ɾỉ ra tiếng, âm thầm ngưng tụ pháp lực, lại phát hiện bây giờ pháp lực của mình ngay cả kỳ Trúc Cơ cũng không bằng.
"Buông ta ra." Minh Trạch hung hăng trừng mắt nhìn Long Hoài, nghiến răng nghiến lợi nói.
Đáng tiếc đôi mắt ướŧ áŧ thật sự là không có chút uy hϊếp nào, Long Hoài trực tiếp dùng thuật pháp trói tay hắn lại, quần áo cũng bị cởi xuống, lộ ra thân thể trắng nõn bên trong.
Minh Trạch tức đến phát run, hai bầu vυ" cực lớn cũng theo hô hấp của hắn mà không ngừng phập phồng. Ngón tay Long Hoài không ngừng thọc vào rút ra trong miệng l*и, móng tay bén nhọn không ngừng xoa nắn âʍ đa͙σ mẫn cảm, kí©ɧ ŧɧí©ɧ lỗ l*и không ngừng co rút lại, phun ra lượng lớn nước da^ʍ.
Long Hoài rút ngón tay ra để bên môi Minh Trạch, chậm rãi cắm vào khoang miệng hắn, nếm được mùi nước l*и trong miệng, Minh Trạch vô cùng thẹn thùng, nhưng càng nhiều là lửa giận vì bị người chơi đùa, trực tiếp há miệng dùng hàm răng cắn ngón tay Long Hoài, răng nanh cắm thật sâu vào lớp thịt, mùi máu tươi xua tan mùi da^ʍ trong miệng.
"Đúng là không ngoan chút nào." Long Hoài rút tay ra, một cái tay khác hung hăng bóp đầṳ ѵú Minh Trạch.
Long Hoài trầm tư một lát nói: "Xem ra muốn cho ngươi tâm phục khẩu phục phải cần một chút dạy dỗ mới được."
Nói xong Long Hoài liền búng tay một cái, Minh Trạch lập tức bị treo ở giữa không trung, dây thừng trên cổ tay buộc chặt thành nút thắt.
Dòng khí trong suốt quất lên đầṳ ѵú đứng thẳng của Minh Trạch, tức khắc núʍ ѵú bị quất đến vừa đỏ vừa sưng, đau đớn kịch liệt thổi quét vào trong đầu Minh Trạch, nhưng thân thể dâʍ đãиɠ rất nhanh đã nếm được kɧoáı ©ảʍ, ©ôи ŧɧịt̠ dưới thân cũng cứng lên.
Long Hoài có chút ý xấu nhìn ©ôи ŧɧịt̠ hắn đang nhếch lên, giây tiếp theo dòng khí liền đánh vào ©ôи ŧɧịt̠ mềm mại, tức khắc lưu lại một vệt đỏ trên cán, Minh Trạch cũng bị quất kêu ra tiếng.
Cái roi trong suốt hung hăng quất đánh trên bộ ngực Minh Trạch, cặρ √υ" trắng nõn hiện lên từng đường đỏ chói làm cho hắn có loại vẻ đẹp da^ʍ ngược.
Minh Trạch vì chính mình dâʍ đãиɠ mà cảm thấy thẹn, bị roi đánh thế nhưng còn cảm nhận được kɧoáı ©ảʍ, rõ ràng trước kia chính mình vẫn là một nam nhân bình thường.
Tại sao lại biến thành như vậy chứ?
Minh Trạch mờ mịt nhìn về phía trước, cảm nhận được đầṳ ѵú của chính mình bị quất đánh không ngừng, run rẩy đứng thẳng, kɧoáı ©ảʍ đánh sâu vào trong đầu hắn, nước l*и theo mép đùi chảy xuống dưới.
Cho dù bị kɧoáı ©ảʍ làm cho đầu óc không thanh tỉnh, nhưng Minh Trạch vẫn không quên cắn chặt môi, không cho mình kêu ra tiếng.
Nhìn trứng dái của Minh Trạch phồng lên có chút xanh tím, Long Hoài quất lên đó, đau đớn kịch liệt làm hắn không khống chế được thét chói tai.
"A a a..."
Trong thống khổ còn kèm theo một chút ý da^ʍ, ©ôи ŧɧịt̠ Minh Trạch vừa mới mềm xuống đã lần nữa cứng lên. Long Hoài mở miệng nói: "Hừ, không biết người trong Kiếm Tông có biết gương mặt thật của ngươi hay không, bị quất roi còn sướиɠ đến chảy nước."
Minh Trạch nhắm mắt lại không muốn nhìn Long Hoài. Long Hoài cũng không giận, roi dài trong suốt quất lên cánh mông vểnh trắng nõn đau đớn trộn lẫn kɧoáı ©ảʍ làm Minh Trạch sướиɠ đến ngón chân cuộn tròn.
Roi không ngừng đánh lên bờ mông Minh Trạch, làm cho cái mông vốn trắng nõn lưu lại vết tím đỏ đan xen, c̠úc̠ Ꮒσα cũng bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ không ngừng co rút lại.
Cú© Ꮒσα Minh Trạch cũng bị cái roi xem trọng mà đối đãi, c̠úc̠ Ꮒσα phấn nộn có chút sưng đỏ, nước da^ʍ cũng không ngừng chảy ra.
Cơn nóng bức trong cơ thể không ngừng dâng lên, kɧoáı ©ảʍ không ngừng ăn mòn lý trí của Minh Trạch, làm hắn nhịn không được rên ra tiếng.
"Ưʍ...Nóng quá...Thật là khó chịu...Rất muốn bị đâm vào..."
Thân thể Minh Trạch bị treo giữa không trung, cặρ √υ" tràn đầy dấu đỏ theo hô hấp không ngừng phập phồng, nước da^ʍ chảy trên mặt đất.
Gió nhẹ thổi quét qua người Minh Trạch, thổi tan một chút cơn nóng, cũng làm Minh Trạch có một chút tỉnh táo, nghĩ đến chính mình cả người tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ bị treo lên liền cảm thấy rất ngượng ngùng, giãy dụa muốn xuống dưới lại không có cách nào.
Cơn nóng bức lại chậm rãi dâng lên, làn da Minh Trạch bị chưng đến có chút phiếm hồng. Hắn bị tìиɧ ɖu͙© tra tấn không ngừng cọ xát hai chân, nước da^ʍ không ngừng chảy ra khỏi lỗ l*и.
"...Khó chịu quá...Muốn..."
Long Hoài yên lặng lắng nghe tiếng kêu da^ʍ của Minh Trạch, nhìn khuôn mặt nhỏ ửng hồng của hắn, sau đó ghé vào trên giường thϊếp đi, để lại một mình Minh Trạch bị tìиɧ ɖu͙© tra tấn.