"Được chứ ngài Vương.” Nhan Dao liếc mắt nhìn hắn, khóe miệng nhếch lên, lộ ra nụ cười ngọt ngào.
"Gọi ngài Vương là hơi lịch sự quá rồi, cứ gọi tôi là A Thiên hay là anh là được rồi.” Vương Thiên bị nụ cười ngọt ngào của cô mê hoặc “Nào, nâng ly chúc mừng, ăn mừng mối duyên của chúng ta." "
Trên tầng hai.
Văn Tu cầm ly rượu lên, giọng điệu đầy oán hận "Ông chủ à, ba năm không gặp nhau rồi đúng không nhỉ? Sao anh không chịu đến gặp tôi?”
Hoắc Lỗi đá ͼhân anh ta dưới gầm bàn "Bớt đi Không phải là bây giờ tôi đang gặp anh sao ".
Văn Tu rít lên đau đớn, nghiến răng nghiến lợi, xoa xoa bắp ͼhân bị đá, tiếp tục diễn xuất̸.
"Anh làm trái tim tôi đau quá.” Anh ta ôm ngực, cau mày "Chẳng lẽ là… Anh có tình nhân mới rồi đúng không?".
Hoắc Lỗi không thèm để ý đến sự nổi điên của anh ta, hỏi thẳng "Chỉ muốn nhờ anh điều tra một người thôi.”
"Ai? Anh nói đi, tôi sẽ đào bới tất cả mười tám đời tổ tiên của người đó lên luôn.” Văn Tu lập tức ngoan ngoãn nói.
Hoắc Lỗi ngẩng đầu lên, yết hầu lăm lên xuống, uống ngụm rượu cuối cùng tɾong ky rồi đặt ly rượu xuống "Không cần đến mức đó đâụ.."
Hắn khẽ cau mày, trầm ngâm một lúc rồi nói tiếp "Tôi chỉ muốn biết cô ấy thế nào, nhân tiện trả lại tiền cho cô ấy."
Khi Văn Tu nghe thấy vậy, anh ta trở nên hứng thú “Là đàn bà sao? Bạn gái cũ ? Hay là bạch nguyệt quang?”
Hoắc Lỗi liếc mắt nhìn anh ta "Anh bớt xà lơ đi, là ân nhân của tôi đấy."
Văn Tu ngạc nhiên "Ai thế?".
Hoắc Lỗi "Nhan Dao. "
Văn Tu sững sờ một lát "Nhan Dao, không phải chứ bro, một cô gái xinh đẹp như vậy làm sao có thể trở thành ân nhân của anh được?".
"Bớt xía nhiều vào chuyện của tôi đi " Hoắc Lỗi trầm giọng nói "Tôi chỉ biết sau khi ba cô ấy qua đời, cô ấy đã theo mẹ gả vào nhà họ Triệu ở Nam Thành."
Văn Tu sờ sờ cằm "Tôi biết chút chút về tình huống của cô ấy, anh biết không, có ba dượng và mẹ kế, cô ấy bị coi là kẻ ăn nhờ ở đậu, cuộc sống của cô ấy không tốt chút nào hết.
"À Tôi nghe nói...Gần đây, cô ấy còn bị ép blind date nữa.” Văn Tu nói thêm.
Hoắc Lỗi càng nghe, lông mày càng nhăn lại, nghĩ đến con người nhỏ bé ngây thơ thuần khiết đó như một nàng tiên nhỏ, một cảm giác đau lòng trào ra từ tɾong lòng không thể giải thí¢h được.
"Này, đó không phải là Nhan Dao sao?" Văn Tu đột nhiên lên tiếng, chỉ vào quán bar dưới lầu cho Hoắc Lỗi xem.