⬅ Trước Tiếp ➡
Khi anh rời đi, cô còn ngọt ngào gọi anh là chồng, còn dâm đãng chủ động banh l n ra cho anh đụ.
Anh chỉ làm nhiệm vụ khẩn cấp trong một tháng, khi anh quay về thì cô lại thay lòng.
Quả nhiên là lòng dạ đàn bà khó dò như kim dưới đáy biển.
Trêu chọc anh, thế đời này cô đừng hòng thoát khỏi anh
"Ha...Hmmm.."Cái miệng nhỏ nhắn của Nhan Dao bị người đàn ông chặn lại, l n mềm mại bên dưới cũng bị c̠ôn thịt̠ thô to của người đàn ông đụ mạnh, cả người choáng váng, khoáı cảm tiếp tục tích tụ, nước dâm lần lượt phun ra, gần như không chịu nổi.
"Chết tiệt Lại phun nước rồi Con đĩ nhỏ này, thế mà em còn nói không cần tôi à?" Hoắc Lỗi buông cái miệng nhỏ sưng đỏ của cô ra, cắn vào bờ vai trắng nõn của cô “Ưm phê cu quá Nước dâm xối ướt hết cả cu…. A thao mẹ… đụ chết em..."
"Ah… Đừng… To… to quá " Nhan Dao bị khoáı cảm quá lớn làm cho hai chân yếu ớt, sắp ngã xuống.
Người đàn ông túm lấy cô, ôm chặt lấy vòng eo thon nhỏ của cô, cơ eo cường tráng siết chặt, anh điên cuồng ra vào, tại nơi giao hợp của cơ quan sinh dục, cu to nhấp mạnh vào l n, nhanh chóng đâm vào rút ra, nước dâm bị đập thành bọt trắng, chảy đầy chân và đám lông mu rậm rạp của người đàn ông.
"bảo bối dâm, cu to của tôi đụ em phê chứ? Không phải em đã từng nói là em thích nó nhất sao? Hôm nay để tôi cho em ăn no nhé ".
Đã một tháng không được đụ cái l n mềm này, Hoắc Lỗi sướng đến mức không thể nhịn được nữa.
Anh nghiến răng, cơ bắp màu đồng đổ mồ hôi, mồ hôi trên trán không ngừng nhỏ giọt, nhỏ giọt trên tấm lưng trắng như tuyết của Nhan Dao.
Mắt Hoắc Lỗi đỏ hoe, hắn nhấp một trăm cái, đột nhiên, hắn ngẩng đầu lên, gầm lên thô bạo, đong đưa mông, dập mạnh vào cái mông vểnh của cô rồi xuất tinh dich đặc sệt nóng bỏng vào.
"A, ra rồi, bảo bối nhận lấy tinh dich của chồng đi ".
"Ahhh…” Nhan Dao bị tinh dich co giật, đạt đến cao trào cùng lúc.
Tiếng "xè xè" truyền đến từ ngã ba, trên chóp mũi có mùi tanh tanh thoang thoảng, Hoắc Lỗi vừa nghe thấy thì hiểu ra, cười tủm tỉm "Bảo bối sướng đến mức tiểu ra luôn sao? Em thích côn thịt̠ to của chồng lắm sao? Hửm?".
Nhan Dao đã mềm nhũn thành vũng bùn, dựa vào cánh tay người đàn ông thấp giọng khóc.
"Ngoan, đừng khóc, bảo bối ngoan, kẹp chết tôi mất..." Hoắc Lỗi khẽ dỗ dành cô, hôn lên sau gáy trắng như tuyết của cô hết lần này đến lần khác, nhưng c̠ôn thịt̠ lớn vẫn không rút ra, mà nhấp nhẹ bên trong cái l n lầy lội.
⬅ Trước Tiếp ➡