Khiến Anh Mê Mẩn
Chương 15
⬅ Trước Tiếp ➡
Mạnh Lan cười ha ha rồi nói “Đầu năm tôi có mua một món đồ cổ, ở trong phòng sách đây, cậu phẩm định giúp tôi xem?”
Lúc này Tạ Lẫm lại mở mắt, bỏ chân xuống rồi nói “Trước mặt chuyên gia như ngài đây tôi nào dám múa rìu qua mắt thợ.”
Hai người lên phòng sách trên lầụ
Hạ Diệc Phương vào bếp nấu ăn, Chu Uyển Doanh cũng theo giúp đỡ.
Hạ Diệc Phương thấy Chu Uyển Doanh rửa rau cắt rau rất nhanh nhẹn thì hơi ngạc nhiên, cười hỏi “Một cô gái như cô sao còn biết nấu ăn thế?”
Chu Uyển Doanh cười xấu hổ, nói “Từ nhỏ tôi đã biết rồi.”
“Thế à?” Hạ Diệc Phương cười nói “Đúng là không nhìn ra đấy.”
Hai người bận rộn trong bếp một lúc, 12h30 Hạ Diệc Phương lên lầu gọi Mạnh Lan và Tạ Lẫm xuống ăn cơm.
Gần đây khẩu vị Tạ Lẫm không tốt lắm, ăn không bao nhiêu thì đã buông đũa.
Hạ Diệc Phương cười hỏi “Cậu chấm điểm cho tôi đi, mấy món trên bàn hôm nay, có món nào là hợp khẩu vị của cậu nhất.”
Tạ Lẫm dựa vào ghế lười nhác, lắc lư ly rượu vang trong tay, nghe vậy thì mỉm cười “Tài nấu ăn của Hạ lão sư còn cần phải chấm sao? Món nào cũng ngon.”
“Món ngon nhất thì sao?” Hạ Diệc Phương hỏi.
Tạ Lẫm liếc nhìn trên bàn, cuối cùng nói “Món cá hấp chanh kia không tệ.”
Hạ Diệc Phương cười nói “Đại thiếu gia kén chọn như cậu cuối cùng cũng có món lọt được vào mắt rồi.”
Sau đó bà nói tiếp “Cá hấp chanh này là món Uyển Doanh làm đấy.”
Tạ Lẫm nghe vậy thì hơi bất ngờ nhìn sang Chu Uyển Doanh.
Chu Uyển Doanh cười với Tạ Lẫm, sau đó dời mắt đi chỗ khác không dám nhìn lâụ
Ăn cơm trưa xong, Tạ Lẫm chơi cờ với đạo diễn Mạnh Lan.
Ván cờ vừa đánh thì đã bốn tiếng trôi qua. Tạ Lẫm thắng một ván, anh cười nói “Nhường rồi nhường rồi.”
Ngài Mạnh bị chọc tức liền nói “Năm mới cậu cũng không nhường lão già này.”
Tạ Lẫm mỉm cười đứng dậy khỏi sô pha, anh cầm vest khoác trên ghế rồi nói “Ván cờ như chiến trường, ra trận không có cha con, hôm khác sẽ tôi cho ngài cơ hội lật bàn.”
Mạnh Lan nhìn anh hỏi “Đi sao?”
“Vâng.” Tạ Lẫm nói “Tối còn một bữa tiệc nên phải đi rồi.”
Chu Uyển Doanh thấy Tạ Lẫm sắp đi thì mới nhận ra thời gian đã không còn sớm, cô cũng vội vàng đứng dậy, nói “Vậy tôi cũng đi đây, Mạnh lão sư, Hạ lão sư, hôm nay làm phiền hai ngài rồi, chúc hai ngài năm mới vui vẻ.”
Ngày hôm nay Hạ Diệc Phương đã rất thích Chu Uyển Doanh, bà đứng dậy kéo tay cô rồi nói “Ăn tối rồi hẵng đi nhé.”
Chu Uyển Doanh nói “Không cần đâu cô Hạ, đã làm phiền bà với thầy Mạnh rất lâu rồi, hai người cũng nghỉ ngơi sớm đi.”
Quả thật thời gian đã không còn sớm, hơn nữa coi bộ bên ngoài sắp mưa rồi. Hạ Diệc Phương biết Chu Uyển Doanh không lái xe thì liền nói với Tạ Lẫm “Vậy để Uyển Doanh đi nhờ xe cậu nhé, cậu thuận đường đưa cô ấy về thành phố.”
Tạ Lẫm ‘ừ’ một tiếng hờ hững, anh khoác áo vest lên tay, đút tay vào túi rồi đi thẳng ra ngoài trước “Đi đây.”
Chu Uyển Doanh ở lại phía sau, lịch sự tạm biệt Hạ Diệc Phương và Mạnh Lan rồi mới vội vàng đuổi theo Tạ Lẫm.
Chiếc Rolls Royce màu đen đậu ngoài sân, Tạ Lẫm ngồi trực tiếp vào ghế lái, Chu Uyển Thanh qua ghế phó lái bên cạnh, nhẹ nhàng kéo cửa xe ngồi vào trong một cách mất tự nhiên.
Cô cúi đầu thắt dây an toàn, sau đó mới ngẩng đầu nhìn sang Tạ Lẫm, nhẹ nhàng nói “Phiền anh rồi.”
Tạ Lẫm khởi động xe, nói một cách thờ ơ “Thuận đường thôi.”
Đoạn đường trở về thành phố gần một tiếng, cả chặng đường Chu Uyển Doanh cũng không nói chuyện với Tạ Lẫm
Cô ngồi trên ghế phó lại có chút mất tự nhiên, nhiều lần muốn chủ động tìm chủ đề nhưng vừa định nói thì lại thôi, từ đầu đến cuối đều không có can đảm mở lời.
Sau khi vào thành phố, bên ngoài cửa sổ bắt đầu đổ mưa.
⬅ Trước Tiếp ➡