⬅ Trước Tiếp ➡
“Không sao.” Tạ Thanh Ế gật đầu, trong lòng lại thấy khó chịụ
Khương Ngọc không muốn gặp Tạ Thanh Ế.
Cậu về nhà mở laptop ra gửi email cho thầy.
Hy vọng thầy có thể viết giấy giới thiệu cho cậụ Cậu sẽ ra nước ngoài du học.
Mấy ngày qua tổ chức bất động sản đã mở họp. Vốn chỉ là yến hội bình thường nhưng lần này có hàng xóm mới nên người tham gia cũng nhiều lên.
Không khí yến hội náo nhiệt, người tụm năm tụm bảy.
Hạ Diễm và Khương Ngọc đến với nhau, Khương Ngọc cầm lấy một cốc nước rồi ngồi sang một bên.
Nhưng cậu lại đẹp đến mức không ai có thể làm lơ, trong đám người liếc mắt một cái là có thể thấy cậụ
Có mấy thanh thiếu niên bị dáng vẻ của cậu hấp dẫn, không thể không nhìn cậụ Ngay cả mỹ nhân xinh đẹp thuộc giới giải trí cũng trở nên mờ nhạt khi đứng cạnh cậụ Có thể là do tư thái ưu nhã và khí chất thanh cao của cậu vô cùng tự nhiên, không hề giống giả bộ.
“Hai người bọn họ lại đến với nhaụ”
“Hạ Diễm luôn dính lấy Khương Ngọc như keo, sắp trở thành một cơ thể liên kết rồi đây.”
“Thật là hâm mộ Hạ Diễm, mỗi ngày đều có thể nhìn thấy cậu ấy.” Nữ sinh kia ngơ ngác mà nói.
“Nếu là tôi lớn lên với cậu ấy, mỗi ngày nhìn thấy người đẹp như vậy thì có nằm mơ tôi đều có thể cười tỉnh.”
Mấy người chụm tai khe khẽ nói nhỏ nhưng ai cũng không dám chạy đến trước mặt Hạ Diễm khoa tay múa chân.
Người tham gia yến hội càng ngày càng nhiều vậy mà Khương Ngọc lại đụng mặt với một người tên Đại Luật trong học viện của bọn họ. Bình thường Đại Luật sẽ đi dạy học nếu rảnh rỗi.
Bạn bè bắt đầu trêu ghẹo “Các cậu biết bình thường một giờ làm việc của Đại Luật là bao nhiêu tiền không? Anh ấy đã hạ mình để dạy chúng ta, đây là làm từ thiện, vậy mà các cậu còn không chịu nghe giảng.”
Đại Luật tiến tới, Khương Ngọc lên tiếng chào hỏi, hai người bắt đầu hàn huyên, Hạ Diễm đứng ở một chỗ.
Ngay sau đó Hạ Diễm nghe được một câu mấu chốt “Em chắc chắn muốn xuất ngoại học sao? Anh quen biết với trụ sở bên kia, có thể viết giấy giới thiệu cho em.”
Trong nháy mắt Hạ Diễm thẳng lưng. Ánh mắt nhìn chằm chằm vào sau lưng cậu như muốn đâm xuyên cơ thể cậụ Sau đó cũng mặc kệ Đại Luật còn đang nói gì đó anh lập tức kéo cánh tay của Khương Ngọc, nghiến răng nghiến lợi nói “Em muốn ra nước ngoài? Sao không nói gì với người nhà?”
Đại Luật kinh ngạc nhìn Hạ Diễm, anh ta vội nói “Anh còn có việc, đi trước nhé, Khương Ngọc, em nghĩ kyx đi rồi gửi mail cho anh.”
Khương Ngọc bất đắc dĩ mà quay đầu lại nói “Hạ Diễm.”
Hành động bên này của hai người dễ dàng khiến cho những người khác chú ý, Khương Ngọc nhăn mày nói “Chúng ta ra ngoài rồi nói.”
Hạ Diễm có kìm nén một bụng tức giận. Lúc ra ngoài anh tức giận nói “Em muốn ra nước ngoài tại sao không nói trước cho tôi? Em chẳng bao giờ nói gì cho tôi cả.”
“Tôi định sau khi chuẩn bị xong lại nói.” Thái độ của Khương Ngọc lạnh nhạt “Hiện tại ra nước ngoài rất lạ sao? Muốn về thì lúc nào về chả được.”
Hạ Diễm nhìn gương mặt lạnh nhạt của cậu, trong lòng vô cùng đau khổ, lẩm bẩm nói “Không giống nhaụ”
“Hạ Diễm, chúng ta không thể giống như trước nữa, không thể dính lấy nhau được.” Khương Ngọc nhẹ nhàng nói “Ai cũng có cuộc sống của mình, tôi có cuộc sống của mình, anh cũng có cuộc sống của anh.”
Hạ Diễm giống như bị người gõ một gậy, ánh mắt bỗng trở nên hung ác nham hiểm “Nhưng tôi không muốn sống mà không có em.”
Khương Ngọc lắc đầu “Trưởng thành một chút đi.”
Trong mắt Hạ Diễm hiện lên sự khó tin, khó có thể chấp nhận.
Bỗng dưng có một thanh âm lạnh lùng vang lên từ phía sau “Làm sao vậy?”
Tạ Thanh Ế liếc nhìn hai người, ánh mắt dừng lại trên người Khương Ngọc. Hắn đi đến trước mặt cậu, chặn lại ánh mắt của Hạ Diễm.
Khuôn mặt tuấn tú của Hạ Diễm vô cùng căng thẳng, thân hình cao lớn đứng thẳng, không kiểm soát được cảm xúc mà nắm chặt tay.
Hai người đàn ông cao to cường tráng tạo nên cảm giác vô cùng căng thẳng, nhưng khí thế của Tạ Thanh Ế càng mạnh mẽ hơn. Hắn mang khí thế đầy tính bảo vệ này đứng cạnh Khương Ngọc.
⬅ Trước Tiếp ➡