"Anh thương con bé, còn em thì không à? Anh bay từ Mỹ về, đã hơn mười tiếng không ngủ rồi, khóc đến mắt cũng nhòe rồi?"
“Không phải do di chúc bố em lập di à.” Bố cô thấp giọng lẩm bẩm, “Làm con bé khó chịu đấy.”
"Hứa Chính Phàm, anh nói xong chưa? Bây giờ chúng ta đang ở trước đám tang của cha tôi. Anh hãy chú ý lại cách cư xử đi. Nếu anh có điều gì muốn nói thì hãy về nhà đóng cửa lại rồi tính tiếp." Mẹ thấp giọng nói dồn dập rồi cuối cùng cồn ho khan vài tiếng.
"Hai người đừng cãi nhau nữa, con sẽ về." Giang Uyển Nhu chưa kịp nói hết câu, cô đã cảm thấy một cảm giác tê dại từ đầu gối xuống cơ thể cho đến đỉnh đầu, sau đó cô lập tức ngất lịm.
Cô rơi vào một giấc mơ vô cùng dài, nơi mà có những mảnh vỡ đầy màu sắc rải rác lóe lên trong bóng tối vô tận.
Có vẻ như cô ấy vẫn đang tham dự hội nghị học thuật tại Đại học Cornell ở Mỹ và đang nhiệt tình thảo luận về những xu hướng mới nhất. Đề cập về chủ đề chế biến nông sản với các đồng nghiệp chuyên nghiệp từ khắp nơi trên thế giới.
Sau cuộc họp, cô lập tức quay lại công ty Thượng Hải để báo cáo công việc và chia sẻ kết quả học tập trong hai tuần vừa qua.
Chiếc vali đã được đóng kiểm, lớp trên cùng là chiếc áo khoác mùa xuân mua cho ông cô, cũng như đồ ăn nhẹ mua ở cửa hàng bánh ngọt thủ công nổi tiếng nhất địa phương.
Ngọt đến nỗi răng cô đau nhức, chắc ông nội cô cũng không chịu nổi. Nhưng xét cho cùng thì đây cũng là món tráng miệng nổi tiếng trên mạng ở Mỹ nên chắc chắn nên thử.
Ngay sau đó, cô kéo hành lý theo đám đông náo nhiệt ra khỏi cổng đến của Sân bay Quốc tế Phố Đông. Mẹ cô đang tựa vào lan can nhìn ngó khắp nơi, vẻ mặt hốc hác, vừa nhìn thấy cô liền chạy tới ôm chầm lấy cô, nức nở không kìm được.
Cô siết chặt nắm tay, cảm thấy tim mình đau nhói.
Đột nhiên mở mắt ra, trần nhà trắng xóa hiện ra trước mắt.
Trong phòng rất yên tĩnh, thoang thoảng mùi cỏ nhàn nhạt.
Cô khẽ quay đầu lại, nhìn thấy một cây đào rực rỡ hướng cửa sổ, tắm mình trong ánh nắng ấm áp, trong lành và tinh tế.
“Em tỉnh rồi à.” Một giọng nam hơi trầm vang lên bên cạnh cô.
Giang Uyển Nhu theo giọng nói quay đầu lại, thấy một người đang ngồi trên chiếc ghế cạnh giường nhìn chằm chằm vào mình. Cô ngơ ngác quay lại nhìn, trong đầu là một màn sương mù đang ngưng tụ lại.
Người đàn ông đứng dậy, bấm nút khẩn cấp trên bức tường.
Cô nheo mắt lại, chống chọi với ánh sáng chói lóa, cố gắng nhận ra chàng trai trẻ cao gầy đang mặc bộ quần áo màu đen phía trước, phát hiện ra đó là Lục Già Nam, người cô đã gặp ở nhà tang lễ.
“Sao anh lại ở đây? Đây là bệnh viện mà.”
“Em ngất xỉu trong nhà tang lễ, xe cấp cứu đã đưa em đến đây.”
“Nhà tang lễ?”
“Ừm.”
“Bố mẹ tôi thì sao?”
“Chú và dì quay về trông coi rồi, họ sẽ nhanh quay lại thôi.”
“Tôi ngủ bao lâu rồi?” Giang Uyển Nhu cảm thấy miệng khô khốc, chật vật muốn đứng dậy.
“Cũng không lâu lắm, hơn ba tiếng.” Lục Già Nam nhấn công tắc thang máy của giường bệnh, đứng dậy khỏi ghế.
Anh một tay giữ đầu Giang Uyển Nhu, một tay giúp cô dựng lại chiếc gối phía saụ