Chương 9
đấy, cậu đọc số điện thoại một lần nữa, nếu mà còn nói hươu nói vượn.." Nói đến đây, cậu vén làn váy lên, ngón tay kéo quần bảo hộ của cô, giả vờ muốn cởi ra.
Nguyễn Viên Viên luống cuống "Không được " Bị cậu trêu đùa như vậy thì thôi đi, cô không muốn mất đêm đầu tiên như thế này.
Cô đành phải báo phương thức liên lạc thật sự của mình.
Cậu liếc qua, cụp mắt, suy nghĩ một lát rồi sau đó bàn tay thuận tiện sờ vào quần lót cô, xoa nắn bờ mông của cô "Nhiều thịt đấy." Cậu siết chặt hông, đột nhiên đưa lên trước, quy đầu ấn lên vải dệt chen vào nơi mềm yếu của cô.
"A " Cảm giác sung sướng như nổ tung thành từng chùm pháo hoa rực rỡ trong thân thể cô, chân và mông cô run rẩy một trận, vách thịt co rút lại theo nhịp điệu, phun ra một cơn mưa xuân.
"Ưm.." Cậu cụng trán cô, thọc vào rút ra mấy mươi lần, rên lên một tiếng, quy đầu chôn ở giữa hai chân cô, phun ra một dòng tinh dịch màu trắng ngà.
"Tưởng Từ." Cậu nói.
"Hả?" Nguyễn Viên Viên vừa trải qua một lần lên đỉnh chưa từng có trước đây, phục hồi tinh thần lại.
"Đây là tên của người có thể đưa cậu lên đỉnh." Tưởng Từ.
Trên đường trở về, trong đầu óc của Nguyễn Viên Viên chỉ có hai chữ này.
Cô xuống bến xe trước trường Trung học số 1 Phất Thành, nhìn sang phải là cánh cổng trường khí phách trang nghiêm.
Bây giờ là kỳ nghỉ hè, tòa nhà Tri Chỉ bên trong cổng trường vẫn đèn đuốc sáng trưng, nhóm học sinh lớp 12 không có kỳ nghỉ hè đang vùi đầu học tập.
Gió đêm khô nóng của mùa hạ thổi đến, giữa đùi lại một mảnh ướt lạnh dính nhớp, Nguyễn Viên Viên giật mình, tỉnh táo vài phần.
Cô lại nhìn điện thoại lần nữa, không có cuộc gọi, không có tin nhắn, ngay cả tin rác cũng không nhận được cái nào.
Cô nhanh chóng bỏ điện thoại vào cặp, bước hai chân mềm nhũn, lê người lên lối đi bộ, đi về phía những toà nhà cao chằng chịt đan xen nhau đối diện trường học.
Trường trung học số 1 Phất Thành tọa lạc ở thành phố cổ, là một ngôi trường với cơ chế nửa khép kín 1 có lịch sử hơn một trăm năm.
1 Đối với trường học hoạt động theo cơ chế nửa khép kín, học sinh phải ở lại trường từ thứ hai đến thứ sáu kể cả khi học xong , chỉ có cuối tuần mới có thể ra ngoài, cuối mỗi tháng phụ huynh mới được phép vào trường thăm học sinh.
Khu dân cư ở khu vực này đều là nhà cũ, nhìn chung tầng không cao, quá lắm cũng chỉ sáu tầng, phần lớn cho các doanh nghiệp và học sinh, cùng với phụ huynh đi học cùng con thuê.
Thấy mấy ngôi nhà phía bên ngoài trạm dừng liên tiếp bị đánh dấu chữ "phá dỡ", người ta truyền tai nhau rằng chẳng mấy năm nữa, những căn phòng bên này cũng bị dỡ đi.
Tại một chỗ gần trường học, nơi thích hợp nhất để mở một vài quán ăn, văn phòng phẩm, cửa hàng đồ lưu niệm..
Chân Nguyễn Viên Viên nhũn ra nên không đi nhanh được.
Cô lướt mắt nhìn qua từng cửa hàng đang sáng đèn rồi dừng trước một hiệu sách, định mua một quyển tạp chí.
Nguyễn Viên Viên vừa mới trả tiền xong, chuẩn bị rời đi thì vừa lúc là 22 giờ 25 phút, chuông tan học của trường đúng giờ vang lên.
Tiếng ồn từ tòa nhà Tri Chỉ nhanh chóng lan sang khu vực này.
Ông chủ quán ăn bên cạnh hiệu sách như gặp phải đại địch, mau chóng bỏ phần bún