Chương 5
vào mép bàn rồi dừng lại cách lỗ ở giữa 1cm, cô vội vàng muốn thoát khỏi lồng ngực của cậụ "Đừng lộn xộn." Cậu trầm giọng nói, giọng điệu không tốt, dọa Nguyễn Viên Viên lập tức câm miệng.
Cậu đẩy bàn tay phải của cô ra, buộc cô phải buông cây gậy bida xuống, một cánh tay giống như dây leo, ôm lấy vòng eo thon của cô, ngang ngược ép cô vào trong ngực.
"Đi." Một chữ dứt khoát.
Cậu dùng cái tư thế xấu hổ này, ôm chặt cô như con tin, bước ra khỏi phòng bida, sau đó lại mở cửa chống cháy, đi vào cầu thang thoát hiểm không một bóng người.
Theo từng bước chân di chuyển, con quái vật to lớn trong đũng quần không ngừng run rẩy cọ sát vào mông và chân cô.
Đây là lần đầu tiên Nguyễn Viên Viên trải qua loại chuyện này.
Trong lòng cô rối loạn, đầu óc trống rỗng giống như bị vật gì rút sạch một chút lý trí cuối cùng.
Đèn khẩn cấp trên đầu cầu thang thoát hiểm tỏa ra ánh sáng yếu ớt, cánh cửa chống cháy vừa khép lại, cậu liền buông cô ra.
Đại não Nguyễn Viên Viên còn chưa kịp phản ứng, tay chân đã gấp gáp nắm lấy tay nắm cửa, muốn lao ra ngoài.
Một tay cậu bắt lấy cổ tay cô, nhanh như chớp kéo cô lại.
Lưng cô trực tiếp đập vào bức tường sau cánh cửa, tuy không đau lắm nhưng vẫn khiến cô sợ hãi khẽ kêu lên một tiếng rồi chết sững tại chỗ.
Cô nghiêng đầu, mắt dán chặt vào cánh cửa đang đóng kín.
Một cánh tay xăm hình đồng hồ cát đột nhiên xuất hiện ngay trước mặt cô, chắn gần hết tầm nhìn của cô.
Trái tim của cô lỡ nhịp.
Ngay giây tiếp theo, một cơ thể ấm áp tràn ngập hormone nam dán lên cơ thể cô.
Một gậy thịt to cứng đâm vào chân cô, cọ xát qua lại vào giữa chân cô, không chút chểnh mảng cọ qua cọ lại giữa hai chân cô.
Cô nơm nớp lo sợ, lại nghe thấy cậu nói "Khi nào ông đây bắn ra sẽ thả cậu đi." Edit Matcha Latte Cậu cách quá gần, cho nên lúc nói chuyện, đôi môi hé mở của cậu như có như không chạm vào lỗ tai cô, hơi thở của cậu như cỏ đuôi chó chui vào màng nhĩ làm trái tim cô ngứa ngáy.
Hơi thở đầy hormone nam thuộc về cậu giống như thiên la địa võng, ngang ngược bủa vây cô.
Nguyễn Viên Viên dè dặt hít thở, mùi trong không khí quá phức tạp, có vị hoang dã của rượu và thuốc lá, cũng có mùi hương thanh nhã của chanh sả, quyện với mùi sữa tắm oải hương trên người cô.
Tất cả hòa trộn vào nhau, không thể tách rời.
Cầu thang thoát hiểm vắng vẻ, chỉ có hai người bọn họ, xem như vẫn yên tĩnh.
Cách một cánh cửa chống cháy, cách một đoạn lối đi nhỏ, cửa phòng bida mở toang truyền đến có tiếng ồn ào như một thành phố sầm uất.
Thanh âm kia lúc xa lúc gần khiến toàn thân cô có chút hốt hoảng.
Cậu nhìn cô cứng đờ ở đó như tượng đá, không nhịn được khẽ cười "Nếu cậu không nói gì thì tôi bắt đầu đấy." "Cái gì?" Cô quay đầu nhìn cậu, đôi môi vô tình lướt qua mặt cậụ Hô hấp của cô ngưng trệ, hai mắt trợn tròn, không dám động đậy nữa, khóe miệng cứ vậy mà xấu hổ áp vào má cậụ "Đây là lần thứ hai cậu chủ động hôn tôi rồi nha." Cậu cười toe toét, không có ý tốt "Hay là, tôi hy sinh một chút, ban đầụ." Cậu hơi dừng lại, tiếp theo là một nụ hôn ập xuống hai đôi môi.
Nguyễn Viên Viên bị dọa đến ngây ngốc, nín thở tập