⬅ Trước Tiếp ➡

hồi tiểu học của Hà Kình muốn chuyển đến trường trung học số một Phất Thành, đã lâu không gặp nên mọi người nhân dịp nghỉ hè tổ chức vài ván, ra ngoài chơi.
Trường trung học số một Phất Thành là trường trung học trọng điểm của tỉnh, ngoài lịch sử thành lập trường lâu đời, đội ngũ giáo viên hùng hậu, là lò luyện thủ khoa của kì thi đại học ra thì đặc sắc lớn nhất chính là phương thức quản lí nghiêm khắc bán quân sự hóa, xu thế muốn cho mỗi học sinh đều có gấp đôi phẩm hạnh, cử chỉ đoan chính, như khuôn đúc trẻ em.
Nhưng, bất kể Nguyễn Viên Viên liếc trộm bao nhiêu lần vẫn không thể phân biệt ra trong hoàn cảnh chướng khí mù mịt kia, ai sẽ là bạn cùng trường với bọn họ.
Đám nam sinh đó chỉ toàn mặc kệ mọi thứ, vui chơi quên trời đất, mùi thuốc lá và rượu nồng nặc, còn có người thỉnh thoảng lại văng tục.
Một điểm sáng duy nhất chính là thiếu niên bất lương tư thế lười nhác lưu manh nhưng đẹp trai bất kham kia.
Đặt trong một đám người, cậu quá chói mắt, làm hại cô không cẩn thận nhìn thêm vài lần.
Làm đi làm lại hồi lâu, cuối cùng cũng tính ra kết quả.
Nguyễn Viên Viên dừng bút, duỗi lưng một cái.
Biên Lục Hạ đi đến chỗ Hà Kình cùng cậu ta đánh bida.
Cô lẻ loi cô đơn, đang suy nghĩ xem có nên quay về không thì ánh mắt liếc nhìn xung quanh bỗng nhiên dừng lại.
Thiếu niên bất lương kia sau khi lựa chọn được vị trí đẹp, cúi thấp người xuống, tay trái áp lên mặt bàn, bên tay phải gác cây cơ bida lên rãnh chữ V do ngón cái và ngón trỏ tạo thành, đẩy bida đi, ra lực vô cùng mạnh mẽ, bi cái 'cạch' một tiếng, tách đám bi đang được xếp gọn, một quả bi màu đỏ đụng vào biên rồi quay lại, rơi vào trong lỗ.
Cậu đi vòng quanh bàn bida tìm một góc độ khác, liên tiếp đánh vào bảy quả bi, quả cuối cùng từ từ dừng lại trước miệng lỗ.
Có người giơ ngón cái lên với cậu, la lên "Bốn đỏ, hai đen, một xanh, tổng cộng hai mươi ba điểm, chậc chậc chậc, anh Tưởng vẫn trâu bò như thế " Nam sinh được gọi là "anh Tưởng" kia nghiễm nhiên là được bợ đít đã quen rồi, mặt không đổi sắc bôi phấn lên đầu cây cơ.
Cậu vô tình liếc mắt sang chỗ cô, đúng lúc đụng phải tầm mắt của cô, đáy mắt chợt hiện lên một tia sáng u ám.
Cậu ngoắc ngoắc ngón trỏ về phía cô.
Nguyễn Viên Viên hồi lâu vẫn chưa phản ứng kịp, chần chừ chỉ vào chính mình.
Cậu khẽ gật đầụ Cô mù mờ đi qua.
"Hình như cậu thấy rất hứng thú thì phải." Cậu đẩy bả vai cô, để cô đứng bên bàn bida, nhét cây cơ vào tay cô bảo "Chơi thử đi." Cô rất hiếm khi tiếp xúc thân thể với nam sinh, bị cậu chạm vào bả vai và ngón tay, cơ thể cứng như pho tượng, hai má đỏ bừng, vô cùng khô nóng.
Vài nam sinh nhìn hai người, mắt liếc nhau, khóe miệng cong lên nụ cười sâu xa.
Nguyễn Viên Viên lắp bắp "Tôi, tôi không biết.." "Như vầy nè.." Cậu kéo dài giọng, vòng qua phía sau cô, giống như một bức tường thịt, chặn đường lui của cô, "Tôi dạy cậụ" Dứt lời, cậu nắm lấy tay trái của cô, ấn lên phía bên bàn.
Bàn tay của cậu rất lớn, ngón tay thon dài mạnh mẽ, bao trọn bàn tay nhỏ nhắn mềm mại như không xương của cô, Nguyễn Viên Viên có thể cảm giác được sự thô ráp nơi lòng bàn tay cậu đang cọ xát sột soạt


⬅ Trước Tiếp ➡