Lại nói, ba ngày trước, có một người thanh niên tầm 20 tuổi đến Văn Phòng 603 đưa ra giao dịch, cậu ta đưa ra một tấm ảnh, yêu cầu bọn Trần Tĩnh dạy cho hắn một bài học, nhiệm vụ lần này là Lâm Dương yêu cầu muốn làm.
Người đàn ông mơ hồ tỉnh dậy, phía sau gáy cảm thấy có chút đau nhứt. Hắn nhăn mặt, cố gắng nhớ lại chuyện đêm qua, hắn rõ ràng là mang một thằng nhóc đến khách sạn, sau khi tắm xong, hắn đi ra còn chưa nhìn thấy bảo bối ở trên giường đã cảm thấy phía sau đầu một hồi tê dại như có cái gì đập vào đầu. Lại nhìn cảnh vật xung quanh. Rõ ràng vẫn là căn phòng đêm qua. Hắn muốn ngồi dậy, lại phát hiện hai tay đã bị trói trên đỉnh đầu, không thể cử động...
"Anh Chu, ngủ có ngon không?"
Anh Chu chính là người đàn ông này, hắn nghe thấy âm thanh liền có chút hốt hoảng, người ngồi trên sô pha kia không phải là cậu học sinh kia hay sao? Tại sao hắn lại bị trói? Tại sao thiếu niên kia lại ở đây?
Chu Tuấn nói "Cậu, làm gì đó. Mau đến cởi dây cho tôi..."
Lâm Dương đứng dậy, đi đến bên giường, "Sao vậy? Không thích."
"Mẹ nó, cậu điên sao? Mau cởi dây. Cậu muốn làm gì?"
"Hửm? Tôi còn chưa có làm gì anh đâu nha..."
Chu Tuấn một phen run rẩy "Cậu, rốt cuộc muốn làm gì?"
"Muốn làm gì? Anh nói, rốt cuộc tôi muốn làm gì?"
IUC
Giọng Lâm Dương nghe có chút hầm dọa, Chu Tuấn mở to mắt mà nhìn, nhất thời không tin những chuyện xảy ra trước mắt. Rõ ràng hôm qua, hắn cùng người thanh niên này chat trên mạng, tối qua hắn chủ động hẹn người này đi uống rượu, người này rõ ràng là say đến quên trời quên đất, còn mặc cho hắn lôi đến khách sạn. Hắn cởi áo người này một phen thưởng thức, sau đó bắt đầu đi tắm, chỉ là, chỉ là, hắn vừa tắm ra, cái gì cũng chưa làm. Rốt cuộc lại bị trói ở chỗ này.
Chu Tuấn nói "Tôi rõ ràng là chưa làm gì cậu? Sao cậu lại trói tôi ở đây, mau cởi trói cho tôi... Cậu bị điện sao?"
"Tôi cũng chưa có làm gì anh... Sao lại mắng tôi chứ... Thật khiến người ta đau lòng..."
Lâm Dương nói xong lại cầm lấy cây kéo đi đến bên cạnh giường của Chu Tuấn. Chu Tuấn lại mở to mắt sợ hãi, bắt đầu quát "Cậu muốn làm gì?"
"Anh vừa mới mắng tôi, tôi đương nhiên phải trừng phạt anh rồi..."
Chu Tuấn sợ hãi cố hết sức vùng vẫy, hai tay bị trói gô trên đầu giường, vô phương mà chạy trốn, hắn chỉ còn biết gào thét "Cậu, mẹ nó, đồ bệnh, cút đi..."
"Cậu, mau cút đi, đồ biến thái..."
Lâm Dương còn chưa làm gì hắn, đã nghe hắn một phen ầm ĩ, có chút chói tai. Cậu lấy một quả cầu nhỏ, trên đó có khoét mấy lỗ, nhét vào miệng Chu Tuấn, dùng hai dây cố định cột sau đầu...
"ƯA...A..."
Chu Tuấn cuối cùng cũng câm miệng, Lâm Dương nói "Cái miệng này của anh thật hư, nhất định phải được lấp đầy..."
Lâm Dương nói xong cầm lấy kéo, cũng không vội cắt quần áo của hắn. Chỉ nhẹ nhàng đưa mũi kéo mơn trớn trên cơ thể. Mũi kéo nhọn và bán chạy dài trên cơ thể, cách một lớp áo, khiến Chu Tuấn không khỏi lạnh sống lưng.
Lâm Dương đưa mũi kéo đến gần cúc áo của hắn, "Cạch", cắt văng một cái cúc áo.
"ƯA..A..."
Lâm Dương lại di chuyển mũi kéo, cắt tất cả cúc áo của Chu Tuấn xuống, để lộ cơ ngực cùng cơ bụng săn chắc. Không khỏi cảm thán "Anh Chu, vóc dáng của anh cũng không tồi, chắc là luyện tập không ít đi..."
Chu Tuấn mở to mắt nhìn Lâm Dương "ƯA..."
Mũi kéo sắt lạnh lại mơn trớn trên làn da, không còn lớp áo ngăn cách, liền khiến Chu Dương cảm nhận rõ ràng, lông tơ cũng muốn dựng hết cả lên.
Lâm Dương mỉm cười đầy tà mị, lại nói "Có điều... Cách anh sử dụng cơ thể này thật không đúng. Anh thật hư, đem cơ thể này đi dụ dỗ người khác..." Mũi kéo dừng trên đùn quần "Tôi nói, cơ thể anh thích hợp bị giáo huấn hơn là đi đè người khác đó."
Chu Tuấn lúc này vô cùng sợ hãi, thanh âm từ cổ họng phát ra, hắn lúc này muốn gào thét, hắn muốn gọi người đến cứu hắn. Thằng nhóc này vốn không phải học sinh, nó là ác quỷ, nó điên rồi.
Lâm Dương che đi hai mắt của Chu Tuấn, hắn một phen sợ hãi, lại cảm thấy phía dưới lạnh toát, quần của hắn là bị tụt xuống, Lâm Dương dùng dây cố định hai chân của Chu Tuấn. Hai chân bị cố định thành hình chữ M, hắn bắt đầu run rẩy, hắn bị che đi hai mắt không thể nhìn rõ thiếu niên nữa, huống hồ thiếu niên này điên rồi, không biết sẽ làm trò quái quỷ gì với hắn...
Chu Tuấn lại gào lên "ƯA... A..."
.. UM...
Lâm Dương nhét vào hậu huyệt của Chu Tuấn một viên thuốc con nhộng, còn bên trong viên thuốc có gì đương nhiên không cần nhiều lời. Dù sao Chu Tuấn cũng là 1, muốn hắn ngoan ngoãn nghe lời chấp nhận bị thông thì phải có chút kỹ xảo...
Chu Tuấn cảm thấy bên trong hậu huyệt có vật lạ, lại một phen vùng vẫy, đung đưa cái mông muốn tránh xa Lâm Dương càng xa càng tốt.
"Chát" Lâm Dương cầm lấy roi da đánh vào cánh mông của Chu Tuấn, mông đầy đặn săn chắc, bị đánh mà đàn hồi một cái. Lâm Dương nói"Ngoan ngoãn một chút..."
Bên trong hậu huyệt căn nóng, viên thuốc cũng nhanh chóng bị hòa tan, chất bột bên trong thấm vào hai bên thành vách. Chu Tuấn liên cảm thấy khó chịu, mông đung đưa, miệng bắt đầu rên rỉ "ƯM... Ưm ..."
Hậu huyệt dần trở nên mẫn cảm, Lâm Dương nhìn miệng huyệt bị dâu thủy chảy ra làm cho loáng bóng, miệng huyệt không ngừng hô hấp. Cảnh tượng nhìn thật dàn mỹ...
Lâm Dương cầm lấy hai quả trứng rung lần lượt nhét vào bên trong hậu huyệt, miệng huyệt trơn một phen đón lấy, nuốt trọn hai quả trứng, sau đó lại khép miệng chảy ra dân thủy...