⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Dương bế Nhan Hà đặt lên giường, tỉ mỉ nhìn ngắm khuôn mặt đang đo đỏ, lại hôn lên chóp mũi của Nhan Hà, hắn cười nói "Em sắp trở thành người lớn rồi, có hồi hộp không?"
Nhan Hà mắng thầm trong bụng. Mẹ nó, Lâm Dương chết bằm, muốn ch*ch thì nhanh đi, hỏi nhiều làm gì?
Nhan Hà không thể đợi thêm nữa, cậu chủ động ôm lấy cổ của Lâm Dương, muốn Lâm Dương gần sát với cơ thể mình, đầu mũi Lâm Dương lọt vào hõm vai của Nhan Hà, cậu nhỏ giọng nói "Em muốn làm người lớn của thầy..."
Lâm Dương khẽ cười, cắn sâu vào cổ của Nhan Hà. Trên cái cổ trắng trẻo lại hiện lên tơ máu cùng dấu răng...
Nhan Hà "ƯM..."
Giờ phút này Lâm Dương không còn cách nào trì hoãn nữa, hắn bắt đầu mơn trớn bàn tay trên khắp cơ thể của Nhan Hà, từ đầu vú, xương quai xanh, cánh tay cho đến tận bụng dưới, bên trong đùi...
Phần thịt non mềm dễ dàng mẫn cảm, Nhan Hà ưỡn ẹo khó chịu, khẽ rên rỉ...
Lâm Dương lại tìm đến vị trí phía sau cánh mông của Nhan Hà, hắn đưa tay banh hai cánh mông căng tròn của Nhan Hà ra, lộ ra miệng huyệt hồng hào đang khép khép mở mở.
Đầu lưỡi Lâm Dương ướt át lại hơi lạnh, liếu láp miệng huyệt khiến thân thể Nhan Hà có chút run run. Đầu lưỡi liếm quanh miệng huyệt, cảm nhận đến rõ ràng từng nếp nhăn bên ngoài miệng huyết, sau đó lại len lỏi vào bên trong thưởng thức những lớp thành ruột ngoài cùng.
Nhan Hà ngứa ngáy đến khó chịu "Ngứa... ƯM... Thầy ơi, em ngứa lắm..."
Lâm Dương lại đưa đầu lưỡi vào sâu hơn một chút, vừa hôn vừa mút, tiếng "chụt chụt" phát ra khắp căn phòng.
Nhan Hà "ƯM... Bên trong ngứa quá đi..."
Lâm Dương liệu Aút đã đời mới buông tha cho hậu huyệt của Nhan Hà, hắn nói "Xoay người lại..."
Nhan Hà làm theo lời mà xoay người lại, trùng hợp ôn thit nhỏ của Nhan Hà bị đưa đến vừa vặn ở trước mặt Lâm Dương.
Lâm Dương thật sự há miệng ngậm lấy...
Nhan Hà "..."
Lâm Dương? Hắn không bị làm sao chứ? Chắc chắn là đầu óc hắn không bị nước vô đúng không?
Ha ha... Lâm Dương đang dùng miệng khiến cậu thoải mái, chuyện lạ gì đây?
Rõ ràng thiếu niên này đã từng xua đuổi cậu, nửa đêm đá đít tống cổ cậu về phòng, thường xuyên mắng cậu thiếu ch*ch, cầu cho cậu chơi lung tung mà mắc bệnh. Lại còn ích kỷ không cho cậu mượn đồ chơi tình thú... Vậy mà, bây giờ...
Có lẽ nào, tên này bị bệnh rồi không?
Nhan Hà mơ hồ đưa tay xoa má của Lâm Dương, tựa như hành động chủ nhân xoa đầu con chó nhỏ của mình...
Lâm Dương ngậm Côn thịt của Nhan Hà trong miệng, má phải phồng lên, hai mắt mở to nhìn Nhan Hà đầy nghi hoặc.
Hắn muốn hỏi Nhan Hà sao lại xoa má của hắn? Nhưng lại không thể hỏi. Hắn sợ Nhan Hà sẽ hoảng loạn mà rụt tay lại, trên má hắn sẽ mất đi cảm giác ấm áp...
Nhan Hà bị khoái CảA dưới thân làm mơ hồ, không nhìn ra được sự bất ngờ trong ánh mắt của Lâm Dương.
Cậu ngửa cổ ra phía sau, tay vẫn duy trì trên má của Lâm Dương, cậu nhẹ nhàng rên rỉ, môi mấp máy âm thanh nhỏ đến mức khiến Lâm Dương cũng không thể nghe rõ "Dương..."
Nhan Hà run rẩy toàn thân, rút tay lại mà chống đỡ thân thể, cậu cong người mà bắn ra dòng chất lỏng nóng hổi...
Cậu thoải mái nhìn trần nhà, điều chỉnh hô hấp, lại chú ý đến Lâm Dương đang lau chùi khóe miệng của mình.
Nhan Hà hỏi "Nuốt rồi sao?"
"Bắn cả vào cổ họng, bảo không nuốt sao được?"
Nhan Hà mím môi, cũng không phải lỗi của cậu, ai bảo hắn dùng miệng tốt như thế, sướng quá nên bắn thôi... Không trách cậu được...
Lâm Dương nhìn Nhan Hà, hắn nói "Em muốn thoải mái hơn không?"
Nhan Hà gật đầu. Muốn chứ? Mẹ nó, ngu mới không muốn đó...
"Vậy em tự nới lỏng chổ này của em đi..."
Lâm Dương chỉ tay vào hậu huyệt của Nhan Hà, ngón tay điểm vào miệng huyệt mang theo hơi lạnh khiến miệng huyệt không tự chủ mà co rút...
Hắn đứng dậy đi đến sô pha ngồi xuống... Lại móc Côn thịt của mình ra, tự mình xoa nắn...
Nhan Hà "..."
Lâm Dương nói "Thầy chờ em tự nới lỏng chỗ đó, sau đó đem nó đến từ từ ngồi xuống Côn thit của thầy..."
Hai mắt Nhan Hà sáng bừng, muốn mở miệng cười sảng khoái nhưng lại chỉ có thể ở trong lòng mở rượu ăn mừng.
Ôi trời! Ôi trời!
Ngày này cũng đã tới, cậu chờ ngày này mẹ nó đã hai năm rồi... Kể từ lần đầu tiên gặp Lâm Dương, thiếu niên ấy còn chưa đầy 20 tuổi, nhưng lại toát lên vẻ đẹp hiếm có của đàn ông, chính là sức hút của nửa thân dưới khiến Nhan Hà không thể rời mắt. Nhưng 2 năm qua, cậu mặt dày dùng đủ loại phương pháp câu dẫn cũng không thể nhìn thấy một sợi lông to nào của thiếu niên... Bây giờ, lại không như thế. Thiếu niên ấy đang ngồi trước mặt, còn đang chờ chơi cậu...
Ha ha...
Trong lòng Nhan Hà đã chuẩn bị sẵn một bài phát biểu cuối năm tổng hợp thành tích trong năm nay, việc lào tình cùng Lâm Dương đúng là nên viết hai trang mới đủ...
Ngón tay Nhan Hà linh hoạt khuấy động hậu huyệt của chính mình. Cậu dùng hai ngón banh mở miệng huyệt ra hai bên, sau đó mới từ từ cọ xác bên trong... Dầu thủy bắt đầu dính lên ngón tay nhỏ của cậu...
Tự thủ dâu cũng rất kí©f thí©h đó, Nhan Hà không ngừng rên rỉ "ƯA... A... A..."
Còn Lâm Dương lần đầu xem Nhan Hà trực tiếp thủ dâu liền kí©h thích đến muốn bắn, nhưng hắn là đại S, kiềm chế tinh di©h bắn ra chính là cần câu cơm của hắn. Hắn rất nhanh trấn tĩnh, sau đó lại tiếp tục từ từ xoa nắn ©ôn thịt của mình...
Tác giả có lời muốn nói:
Tôi đang đau đầu vì vấn đề [CP hay vô CP, HE hay SE] và cuối cùng tôi nhận thấy vấn đề này cũng không quan trọng lắm, cứ thuần H là xong. Ha ha...
Đùa đấy :)))))))))
Tôi không muốn bị mắng là đồ vô lương tâm đâu.
⬅ Trước Tiếp ➡