⬅ Trước Tiếp ➡
Lâm Dương về phòng tắm rửa một phen, cậu ngâm mình trong buồng tắm ấm áp. Làn nước ấm áp khiến đầu óc người ta thư thái, Lâm Dương cơ hồ nhắm nghiền mắt lại, đầu óc suy nghĩ gì đó, sau đó cũng chẳng buồn nghĩ mà trượt người lặn xuống buồng tắm...
Lâm Dương ngâm mình xong cũng đã hơn 10 giờ tối, vội tìm bằng ghi hình trong ba lô đem đến giao cho Trần Tĩnh, coi như giao dịch hoàn thành.
Trần Tĩnh nhận lấy băng ghi hình, vẫn như cũ, hắn kiểm tra chất lượng của đoạn ghi hình này. Nhưng hôm nay không chỉ có mình hắn, còn có Nhan Hà, Cư Hàn mọi ngày không nhìn thấy đâu hôm nay cũng chịu khó đến góp vui. Vậy nên, một phòng bốn người cùng nhau xem GV của Lâm Dương...
Xem
Bên trong màn hình, Chu Tuấn toàn thân trần trụi lăn lộn trên giường, vóc dáng tập thể hình rất đẹp, cơ bụng sáu múi săn chắc, ai mà ngờ người này sẽ bị Lâm Dương chơi đến sủa "gâu gâu" chứ.
Quả nhiên, đến đoạn Chu Tuấn nhẹ giọng của lên, Nhan Hà không cầm lòng nổi mà lên tiếng "Mẹ nó, Lâm Dương, đúng là không thể xem thường cậu mà.."
Trần Tĩnh không trả lời, Cư Hàn thì chỉ nhướng chân mày cho có lệ, Lâm Dương cũng không đáp.
Nhan Hà lại nói "Hừ... Lâm Dương, tôi cũng muốn làm con chó Cái dâm đãng của cậu "
Ai cũng biết Nhan Hà đang nói đùa, ai cũng biết Nhan Hà và Lâm Dương vốn hay bỡn cợt nhau như thế. Có điều, lần này Lâm Dương không cho là thế, Lâm Dương nói "Vậy cậu cũng đến cầu xin tôi đi..."
Lâm Dương không mắng hay đánh Nhan Hà như mọi khi, lần này hắn trả lời thật lòng. Nếu Nhan Hà như mọi lần đến mượn ©ôn thịt giả hay nội y tình thú, chỉ cần nài nỉ hắn một chút, hắn sẽ đồng ý ngay...
Cư Hàn ngồi yên lặng, chỉ là muốn xem biểu hiện của Trần Tĩnh thế nào. Hắn muốn biết, thái độ của Trần Tĩnh đối với việc hai người trong Văn Phòng, ở cùng một chỗ sẽ thế nào.
Trần Tĩnh chưa kịp lên tiếng đã bị Nhan Hà cướp lời "Thật sao..." Cậu chạy tới, nhào lên người Lâm Dương, bắt đầu làm nũng "Chủ nhân – tôi là con chó Cái dâu đãng của ngài đây... Đêm nay, ngài cho tôi leo lên giường của ngài nhé – Gâu...gâu..."
Trần Tĩnh ho nhẹ một tiếng, hắn nhìn Nhan Hà ngồi trên người Lâm Dương, hai tay quàng qua cổ ôm lấy, còn Lâm Dương thì hai tay đã đặt sau eo của Nhan Hà, hắn nói "Kín đáo một chút... Đừng có làm dưới quán là được..."
Cư Hàn nhìn Trần Tĩnh, đôi mắt lóe lên một tia kinh ngạc, nhưng sự kinh ngạc ấy, cũng chỉ nhỏ nhoi như hạt cát rơi xuống sa mạc, ai cũng không nhìn thấy...
Vậy nên, như Nhan Hà nói, đêm nay muốn leo lên giường của Lâm Dương. Quả nhiên, nửa đêm liền mò tới...
"Cốc... cốc..."
Hơn 12 giờ đêm, ai lại đến gõ cửa cơ chứ. Lâm Dương mặc một bộ đồ ngủ thoải mái ra mở cửa. Đầu tiên chính là hắn không ngờ được Nhan Hà thật sự sẽ đến tìm hắn, nhưng lại làm như không có gì, nói "Làm gì vậy? Nửa đêm còn không chịu ngủ..."
Nhan Hà cười "Không phải là tối nay còn leo lên giường của cậu sao? Sao có thể bỏ qua mà đi ngủ chứ..."
Lâm Dương khẽ nhíu mày, không phải chứ, tên này muốn làm thật sao? Hắn nói "Tại sao tôi phải chơi với cậu?"
"Bây giờ mà cậu còn hỏi vấn đề này... Cứ chơi tối trước sau đó cậu sẽ biết." Nhan Hà bày ra bộ mặt tràn đầy hứng thú lại có chút tự tin, cậu kề sát lỗ tai của Lâm Dương, nhỏ giọng nói "Nói cho cậu biết, cái mông này của tôi rất chặt đó..."
Lâm Dương hít một hơi, rồi đẩy mặt Nhan Hà ra "Trước giờ tôi chơi ai mà không chặt hả? Với lại, tôi từng chơi toàn bộ đều là chơi lần đầu của họ, cậu dựa vào đâu mà đưa cái mông bị chơi nát của cậu cho tôi..."
Lâm Dương nói xong cũng cảm thấy bản thân quá lời, cũng có chút hối hận...
Quả nhiên là mấy lời nói mang thủy tinh đó làm tổn thương Nhan Hà rồi, hắn thấy Nhan Hà đứng im lặng, không nói cũng không tỏ thái độ gì, Nhan Hà cúi đầu làm hắn muốn biết biểu tình trên khuôn mặt Nhan Hà hiện tại là như thế nào. Nhan Hà im lặng là chuyện rất đáng sợ...
Hắn cùng Nhan Hà theo Trần Tĩnh đến Văn Phòng cũng đã gần 2 năm, cũng là ngần ấy thời gian hắn cùng Nhan Hà đối khẩu, có lẽ là oan gia đi, gặp nhau lại đấu đá. Thế nhưng, đây là lần thứ hai hắn thấy Nhan Hà im lặng như thế, trừ việc liên quan đến gia đình... Hắn nghĩ, có lẽ lần này Nhan Hà cũng sẽ như lần trước, Nhan Hà im lặng một hồi sau đó sẽ nổi điên lên đánh hắn, sau đó lại xem như không có chuyện gì...
Nhưng sao lần này, Nhan Hà cứ đứng im lặng như thế...
Lâm Dương bắt đầu sốt ruột, hắn muốn đưa tay nâng mặt Nhan Hà lên, hắn muốn biết có phải lời nói của hắn đã tổn thương Nhan Hà rồi không... Đôi tay vươn ra rồi lại lơ lửng giữa không trung, hắn có chút không dám chạm và Nhan Hà...
Nhan Hà ngước mặt lên, trên mặt dường như không có lấy một tia biểu tình, cậu nhìn hai tay lơ lửng của Lâm Dương rồi nói "Làm gì?"
Lâm Dương rụt tay lại, giấu hai tay ở sau lưng, ấp úng nói "Tôi..."
Nhan Hà nói "Không muốn chơi thì không muốn chơi. Tôi đây đi tìm người khác, tưởng Nhan Hà tôi thiếu đàn ông lắm sao?..."
Lâm Dương nghe trái tim mình hẫng một nhịp, hắn vốn không phải là ý này. Hắn thấy giọng điệu của Nhan Hà mang chút hờn dỗi, nói xong liền muốn chạy đi. Liền không tự chủ mà muốn giữ lại, vội nói "Ai nói là tôi không muốn chơi cậu..."
⬅ Trước Tiếp ➡