⬅ Trước Tiếp ➡
“Được, ta sẽ qua đó ngay.” Thẩm phu nhân nói xong câu này, liền gác máy ngay không hề chờ đợi Thẩm Thất trả lời.
Thẩm Thất thở dài một tiếng, cô trở về phòng chăm lo cho Thẩm Lục xong, liền bắt xe taxi trở về biệt thự.
Cô vừa mới vào nhà không lâu thì Thẩm phu nhân bèn dẫn thao Thẩm Ân Ân đi tới.
“Chậc chậc chậc, thật là khó coi mà!” Thẩm Ân Ân vừa mới bước vào liền nhăn nhó mặt mày: “Thiếu phu nhân của Hạ Gia sao lại ở đây được? May là ta không gả qua đây!”
Thẩm Thất yên lặng đứng đó, không nói tiếng nào.
Thẩm phu nhân cũng dòm ngó toàn bộ căn nhà này từ trong ra ngoài với một ánh mắt xem thường, bất mãn nói: “Hạ Gia sao lại nhỏ nhen như vậy? Chỉ cho mày một căn biệt thự này thôi sao? Vàng bạc đâu? Trang sức đâu?”
Thẩm Thất khẽ nhắm mắt lại, cố gắng kiềm chế lửa giận trong lòng.
Từ lúc họ bước vào cửa, đã không thèm hỏi han gì về tình trạng của anh trai!
Có lẽ trong mắt của họ, anh trai đã sớm trở thành một người chết rồi chăng?
Thẩm Thất nhìn thấy Thẩm phu nhân và Thẩm Ân Ân lục tung tủ của mình ra, mới nhịn không được nữa mở miệng hỏi: “Mẹ, chẳng lẽ mẹ không muốn hỏi thăm xem tình hình của anh trai như thế nào sao?”
Thẩm Phu nhân mở miệng nói: “Có gì hay ho để hỏi chứ? Không phải mày đã trả tiền thuê một bảo mẫu cho nó rồi sao?”
Trong đáy lòng Thẩm Thất cảm thấy đau thương tột cùng.
Cô thật sự rất muốn hỏi Thẩm phu nhân, tôi thật sự có phải con gái của bà không?
Tôi và anh trai có thật sự là con ruột của bà không chứ?
Tại sao đều là con cái của bà, mà tôi và anh trai sao lại bị đối xử như vậy?
Nhưng Thẩm Thất không thể hỏi.
Trước kia cô đã từng hỏi qua một lần, lần đó Thẩm phu nhân lăn qua lăn lại trên sàn ngay lập tức, bà than khóc thảm thiết đến nỗi mấy con đường cũng đều nghe thấy rõ rệt.
Cuối cùng vẫn là cô và anh trai phải quỳ xuống trong sân vườn, quỳ suốt ba tiếng đồng hồ thì Thẩm phu nhân mới hết giận.
Thẩm Ân Ân giả vờ phủi bụi trên tay, xem thường nói: “Dù sao thì cô cũng là thiếu phu nhân của Hạ Gia, chẳng lẽ họ không hề cho cô một xu nào sao? Tôi đang muốn mua một bộ trang sức, mà vẫn còn thiếu ba tỷ mấy, cô bù số tiền đó cho tôi ngay đi!”
Ba tỷ mấy ư?
Thẩm Thật sắp bị chọc cười chết mất
Thẩm phu nhân nhíu mày lại, nhìn Thẩm Thất với một ánh mắt chê cười: “Mày cũng chỉ còn có năng lực này mà thôi. Bây giờ mày đã xuất giá rồi, nhưng cũng đừng quên mày mang họ Thẩm, mày làm chị thì phải giúp đỡ cho em gái! Hạ Gia giàu có, một ít tiền rớt ra từ khẽ tay của họ thôi cũng đủ cho Thẩm Gia chúng ta sống sung sướng cả đời rồi. Vả lại em gái mày lại thích trang sức, thì mày hãy mua cho nó đi.”
Thẩm Thất lần này tuyệt đối không thể nhẫn nhịn được nữa.
⬅ Trước Tiếp ➡