⬅ Trước Tiếp ➡
Thẩm Thất vừa muốn đứng dậy, thì Hạ Nhật Ninh đột nhiên chỉ vào một chiếc hộp trên bàn nói: “Chọn một cái mà cô thích đi.”
“Hả?” Thẩm Thất ngơ ngác, tầm nhìn của cô chợt di chuyển đến chiếc hộp trên bàn kia.
Thẩm Thất thò tay mở chiếc hộp đó ra.
Trong hộp đó đang có ba đôi bông tai vô cùng đẹp đẽ và tinh tế.
“Đây là mẫu trang sức mới nhất của tập đoàn Hạ Thị, bên ngoài còn chưa được bày bán. Chọn một đôi đi, trên người cô quá đơn sơ rồi.” Hạ Nhật Ninh thản nhiên nói: “Nếu tham gia sự kiện với tôi thì không được nghèo nàn như vậy.”
Khuôn mặt Thẩm Thất đột nhiên đỏ bừng lên.
Tiền mà cô kiếm được đều đã tiêu xài trên người của người nhà hết rồi, thứ đáng giá nhất trên người cô lại còn là do Triển Bác tặng nữa.
Những thứ đó đã được cất kỹ lại rồi, cho nên trong thời gian này ngoại trừ áo sơ-mi và quần Jean ra cô cũng không còn bộ đồ khác để thay nữa.
Thẩm Thất biết cô chỉ mượn tạm mà thôi, sau khi dùng xong cũng phải trả lại, nên cô không hề từ chối, cô chọn một đôi bông tai Tourmaline trong đống bông tai sáng chói này.
Thẩm Thất biết rằng tuy đôi bông tai này nhỏ, nhưng giá trị của nó đã vượt qua mấy trăm ngàn nhân dân tệ rồi.
Cô không dám làm rớt, nên cô rất cẩn thận đeo lên tai, nhiều lần xác nhận nó có bị lỏng không xong mới chịu buông tay ra.
“Quả nhiên cô rất biết phối đồ.” Hạ Nhật Ninh đứng lên: “Đi thôi, không còn thời gian nữa rồi.”
Sau khi nói xong, Hạ Nhật Ninh liền nhìn về phía Thẩm Thất.
Thẩm Thất lập tức đứng ngay ngắn kế bên hắn, giữ khoảng cách một mét.
Không xa cũng không gần, đó là một khoảng cách an toàn nhất.
Đôi mắt hắn hơi ngước lên, ánh mắt vô cùng xa xăm, dường như còn ẩn chứa một nụ cười.
Hạ Nhật Ninh đi về phía trước, Thẩm Thất liền ngoan ngoãn đi theo sau hắn.
Đi được hai bước, Hạ Nhật Ninh đột nhiên dừng chân lại, thở dài nói: “Thẩm Thất, cô là bạn đồng hành của ta, chứ không phải trợ lý.”
Đôi mắt Thẩm Thất khẽ run lên, nhẹ nhàng đáp: “A… vâng.”
Hạ Nhật Ninh chủ động co cánh tay lên, Thẩm Thất chợt mở to mắt, mở miệng nói: “Chúng ta phải làm như vậy ngay tại đây sao?”
Tiểu Xuân bọn họ nghe thấy câu này của Thẩm Thất, chợt không thể nhịn cười được.
Hạ Nhật Ninh nhíu mày lại nhìn Thẩm Thất, Thấm Thất mới chịu đi về phía trước hai bước, cẩn thận thò tay về phía cánh tay của Hạ Nhật Ninh, bám lấy cánh tay của hắn.
Dưới mảnh vải mong manh ấy, cánh tay săn chắc của Hạ Nhật Ninh, truyền đến một cảm giác an toàn cho Thẩm Thất.
⬅ Trước Tiếp ➡