Cảnh Miên kìm lại xúc động nếm thử một miếng điểm tâm trước khi nó bị tan chảy, cậu muốn tiếp tục giới thiệu bản thân, chẳng hạn như mẹ cậu là mẹ kế, còn em trai của cậu thì là em trai cùng cha khác mẹ… Hoặc là cậu thích chơi game Quang Diệu, thần tượng chính là Ash, bản thân còn là một chủ live nhỏ bé chưa có danh tiếng gì.
Nhưng những điều này, dường như cũng không cần thiết phải đưa ra.
Ở trong mắt Nhậm tiên sinh, lý lịch cuộc sống cũng không thể làm tăng thêm tình cảm.
Vì thế, Cảnh Miên suy nghĩ, nói “Thế còn Nhậm tiên sinh?”
Nhậm tiên sinh rất nổi tiếng, cho dù không có mối quan hệ trúc mã, Cảnh Miên cũng biết rất nhiều chuyện của đối phương.
Mỗi ngành nghề đều có một vòng tròn không lộ ra ngoài.
Nhậm Tinh Vãn chính là đỉnh của chuỗi thức ăn, là kẻ săn mồi, là người nắm quyền ở trong giới giải trí vàng thau lẫn lộn, cá lớn nuốt cá bé kia, không cần bàn cãi.
Sau khi thích ứng với sự thật này, Cảnh Miên tự nhiên có thể hiểu được, tại sao người đàn ông này lại có tiềm lực kinh tế như vậy, có thể bao được hết nhà hàng này.
Vốn dĩ cậu tưởng rằng Nhậm tiên sinh sẽ giới thiệu ngắn gọn mọi thứ, ai ngờ, rất nhanh Cảnh Miên đã nghe thấy giọng nói của người đàn ông chậm rãi nói ra “Tôi tên là Nhậm Tinh Vãn.”
“Nghệ danh là Nhậm Từ Miên, trong nhà ngoài cha mẹ ra, thì còn có bà ngoại.”
Nhậm tiên sinh dừng lại một chút “Không phải mẹ ruột.”
Đuôi lông mày Cảnh Miên hơi ngạc nhiên.
Cậu nhớ rõ mẹ ruột của Nhậm Tinh Vãn đã từng xuất hiện khi còn nhỏ.
Cảnh Miên “?”
Mà đợi một chút.
Tại sao cách nói giống với lúc trước, nhưng lại chỉ không nhắc đến tuổi tác?
Hỏi tuổi tác của một người đàn ông, rồi lại truy hỏi tình hình hiện tại của mẹ Nhậm tiên sinh, Cảnh Miên xấu hổ đắn đo, quyết định nói sang chuyện khác.
Cậu suy nghĩ, đột nhiên nói lời cảm ơn với người đàn ông “Cảm ơn anh đã giải vây cho tôi lúc ở thang máy.”
Môi mỏng của Nhậm tiên sinh khẽ nhấp.
Anh đưa tay, mặc dù vẻ mặt không đổi, nhưng lại rất tự nhiên đưa kem đến trước mặt Cảnh Miên.
Chẳng qua là hỏi
“Em hay bị làm phiền à?”
Cảnh Miên lắc đầu “Chỉ có lần này thôi.”
Nhậm tiên sinh “Người đó có được coi là lưu manh không?”
Cảnh Miên “Khụ…”
Cậu bị Nhậm tiên sinh dọa sợ.
Bản thân câu nói cũng không có gì khác thường, bất thường chính là nó được nói ra từ trong miệng của Nhậm tiên sinh.
Cảnh Miên do dự “Cũng không hẳn, cậu ta cũng không làm cái gì, cùng lắm thì coi là fan cuồng thôi.”
Cậu tin Nhậm tiên sinh có thể hiểu càng rõ, dù sao đối phương cũng là minh tinh lớn, chắc chắn là thường xuyên gặp fan cuồng hơn kiểu chủ live còn không tính là tuyển thủ trò chơi như bọn họ nhiềụ
Nhậm Tinh Vãn trầm mặc hai giây, đột nhiên hỏi “Nếu trái với suy nghĩ của em, cậu ta muốn có một mối quan hệ bạn đời lâu dài với em, cái này có tính không?”
Con ngươi của Cảnh Miên hơi dao động.
Sao đột nhiên lại biến thành chuyên mục phổ biến pháp luật vậy?
Cậu thoáng nuốt nước miếng, do dự gật đầu “Cái này thì tính.”
Nhậm tiên sinh “…”
Nhậm tiên sinh hỏi “Nếu cậu ta cầu hôn thì sao ?”
Khuôn mặt Cảnh Miên hiện vẻ kinh ngạc.
Mặc dù không hiểu rõ ý của Nhậm tiên sinh, nhưng Cảnh Miên vẫn nghiêm túc suy nghĩ một chút rồi trả lời “Nếu đối phương đã đồng ý thì tất nhiên sẽ không tính.”
Nhậm tiên sinh không nói gì, lông mi hơi rũ một chút, dường như rơi vào suy tư.
Cảnh Miên do dự mấy giây, cuối cùng cũng hỏi ra nghi vấn trong lòng
“Tại sao Nhậm tiên sinh… Lại muốn kết hôn?”
Cảnh Miên nghĩ, với địa vị và giá trị con người khủng bố của Nhậm Từ Miên, nếu thân phận đã đạt đến mức độ này, đa số các minh tinh sẽ không sốt ruột chọn việc kết hôn.
Cũng có thể là liên hôn gia tộc.